Top 11 Bài thơ hay của nhà thơ Trịnh Thanh Hằng

Nhà thơ Trịnh Thanh Hằng sinh năm 1969. Quê chị ở Lộc Hà - Mai Lâm- Đông Anh - Hà Nội. Trước đây chị học kế toán thương nghiệp, nay đã nghỉ hưu. Thơ chị viết luôn gần gũi thân thiết với mọi người, như kể về chính cuộc sống xung quanh chị, chính vì vậy mà thơ chị luôn được sự yêu mến của độc giả. Chị đã có nhiều bì thơ được đăng báo chí. Chúng tôi xin được giới thiệu những bài thơ hay của chị.

Bài thơ: Em đi rồi

EM ĐI RỒI

Thơ Trịnh Thanh Hằng

Em đi rồi, trời chuyển màu u ám

Ngọn gió nào đang vờn tóc mơn man

Bỗng im hẳn những lời hát chứa chan

Và thinh lặng giữa bạt ngàn hoa lá.


Em đi rồi đi về nơi xa quá

Liễu rủ buồn không thay lá trổ bông

Ở nơi nào em có biết hay không

Hoa bưởi trắng ngẩn ngơ chờ em tới.


Em đi rồi phố khuya đêm vời vợi

Bỗng nhạt nhòa bởi thiếu bóng hình ai

Góc phố này nơi hò hẹn sớm mai

Chợt cô tịch khi thiếu ai chờ đó.


Em đi rồi có nghe trong tiếng gió

Lời ca buồn trong mòn mỏi ngóng trông

Môt linh hồn hoang hoải giữa đêm đông

Đang khắc khoải chờ mong người trở lại.


Em đi rồi để lòng ai tê tái

Chim chóc buồn vắng hẳn tiếng Sơn ca

Bởi vắng em cô quạnh cả nếp nhà

Căn phòng nhỏ phong rêu như tù ngục.


Em yêu ơi hãy nghe lời thúc giục

Tự đáy lòng sâu thẳm trái tim ta

Về đi em cho vui cửa vui nhà

Về đi nhé hai ta xây mộng lại...

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: Tranh thủ tí

TRANH THỦ TÍ

Thơ Trịnh Thanh Hằng


Hôm nay cháu nội đi chơi

ở nhà chỉ có mỗi tôi với bà.

Hôm nay cháu nội vắng nhà

Thế là chỉ có mỗi bà với tôi.


Tranh thủ một tí đi thôi,

Không là cháu nó đi chơi sắp về ???

Bà ra lấy cái rổ xề,

Nhổ rau cuốc đất cho lề lối đi.


Tôi xích lại con MICKY

Không thì nó lại xổng đi lúc nào.

Bà buộc lại cái hàng rào,

Không chừng nó sắp đổ nhào xuống ao.


Gà đói gọi thóc lao nhao,

Để tôi xuống bếp lấy dao sửa chuồng.

Còn cái bể nước tai ương,

Lại phải thau cát, không phương nào dùng.

Bà ơi tôi sắp lăn đùng,

Ngả lưng một tí ,không chừng sút hông.

Bà đi ra cửa mà trông,

Thằng cháu nội đã lông nhông chạy về.


Ông nội khéo tranh thủ ghê

Lần sau mà thế _ tôi thề mặc ông

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: Ấy à ấy ơi!

ẤY À ẤY ƠI

Thơ Trịnh Thanh Hằng


Ấy ơi tớ bảo ấy này

Cho mình mượn vở của ngày hôm qua

Ngày mai trả vở người ta

Bông hồng ép giữa thật là tinh khôi.


Ấy à đã đến giờ chơi

Mình ngồi riêng nhé một nơi góc trường

Thấy bông phượng rụng mà thương

Nhặt lên phủi khẽ cài vương tóc thề.


Ấy ơi mỗi buổi chiều về

Đuổi ong bắt bướm triền đê sau làng

Cánh diều bay bổng ngỡ ngàng

Về mau đi nhé mẹ sang đánh đòn.


Ấy à nghiện tiếng cười giòn

Của cô bạn học mới tròn đôi mươi

Long lanh mắt nhãn thật tươi

Rưng rưng ứa lệ tiễn người nhập quân.


Ấy ơi mai bước phong trần

Sống đời quân ngũ muôn phần gian nan

Ngủ rừng lội suối băng ngàn

Tìm nhành hoa nhỏ phong lan tặng người.


Ấy à nghỉ phép về xuôi

Đến thăm ấy nhé cho nguôi nỗi lòng

Nụ hôn ấp ủ đợi mong

Đầu đời tặng ấy nối vòng yêu thương.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: Tháng tám về

THÁNG TÁM VỀ

Thơ Trịnh Thanh Hằng


Tháng tám về em còn nhớ không em

Heo may chở những tháng ngày yêu dấu

Cánh bướm trắng mượn bờ vai neo đậu

Cô bé nào ngước mắt trộm nhìn sang.


Tháng tám về tà áo trắng ngỡ ngàng

Hương cốm mới vương tóc ai tung gió

Lá trải vàng nơi con đường mình có

Những hẹn hò say đắm mắt môi ai.


Tháng tám về buông những tiếng thở dài

Hồng xác pháo vương bước chân gái nhỏ

Em hỡi em có nghe trong tiếng gió

Tim chết rồi mắt ướt lệ tràn mi.


Tháng tám về em hãy cứ đi đi

Anh ở lại gói thu vào dĩ vãng

Để một mai khi bóng chiều bảng lảng

Nhớ nhau nhiều mở kí ức ra xem.


Tháng tám về em còn nhớ không em .?.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: Niệm khúc cuối

NIỆM KHÚC CUỐI

Thơ Trịnh Thanh Hằng


Niệm khúc này ta chỉ viết riêng ta

Mình xa quá tận hai đầu nỗi nhớ

Mượn heo may gói hộ niềm trăn trở

Mươn cốm Vòng gói hộ những nồng say.


Ngâu vẫn rơi hết cả tháng cùng ngày

Nơi xa ấy có ai chờ Ô thước

Nơi xa ấy có ai mà biết được

Ở nơi này Chức Nữ đợi Ngưu lang.


Một ngày kia muốn lượm ánh trăng vàng

Giấu thật kĩ tận đáy sâu tiềm thức

Và giấu cả ngọn gió đang buồn bực

Rong ruổi hoài một kiếp gió lang thang.


Nơi xa xôi ôm lấy cái nhỡ nhàng

Chuyến tàu muộn nằm sân ga lần cuối

Bồn chồn chi cũng chỉ là rong ruổi

Chuyến cuối cùng không bến đậu nhà ga.


Niệm khúc này ta chỉ viết mình ta

Đóng cánh cửa chờ mùa đông lạnh giá

Ở nơi nào xa và xa xa quá

Thu nồng nàn vẫn dạo khúc tình ca.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: Có những khi

CÓ NHỮNG KHI

Thơ Trịnh Thanh Hằng


Có những khi ta rã rời bải hoải

Cuộc đời này sao còn lắm chông gai

Bởi một mai sau những tháng ngày dài

Yêu thương xưa chỉ còn là quá khứ.


Có những khi đêm dài không muốn ngủ

Thao thức hoài những trăn trở suy tư

Cuộc đời sao cứ trầm lặng từ từ

Con tàu nhỏ rời sân ga lần cuối.


Cũng có khi sao thấy lòng tiếc nuối

Tháng năm dài đầy hạnh phúc ước mơ

Đã rời xa và để lại bây giờ

Trái tim nguội đã thôi không thổn thức.


Có những khi giữa trưa hè nóng nực

Chợt thả hồn phiêu lãng giữa cơn mơ

Để đột nhiên bừng tỉnh thấy bất ngờ

Những tiềm thức cũng chỉ là hư ảo.


Có những khi cơn mưa rào ướt áo

Bỗng chạnh lòng nhớ lại những ngày xưa

Đã qua rồi bởi ngày tháng thoi đưa

Hình bóng ấy ẩn hiện về nơi đó.


Có những khi ngày não nề mưa gió

Tấm thân gầy sao xơ xác tả tơi

Chợt có ai xuất hiện giữa cuộc đời

Đem ánh sáng soi u sầu tăm tối.


Có những khi sao thấy lòng bối rối

Sau nhiều năm phiêu bạt giữa cuộc đời

Phút giây nào bỗng chợt thấy chơi vơi

Tìm đâu thấy những tháng ngày yêu dấu.


Có những khi lòng buồn ai có thấu

Mắt nhạt nhòa trời tháng bảy mưa ngâu

Cả thế gian cũng rớt lệ ủ sầu

Niệm khúc cuối cho một đời lầm lỡ.


Có những khi sao thấy lòng bỡ ngỡ

Cũng qua rồi những khắc khoải lo âu

Vui lên đi đừng lệ ướt mi sầu

Để chôn dấu những phiêu bồng dĩ vãng.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: Dạ khúc mùa thu

DẠ KHÚC MÙA THU

Thơ Trịnh Thanh Hằng


Không còn nữa những nồng nàn hoa sữa

Cây sấu già trút lá cuối chiều qua

Nắng mùa hè rồi cũng hóa phôi pha

Heo may tới vương tóc ai nhè nhẹ.


Thu mang đến nồng nàn hơi thở khẽ

Gió mơn man đùa nhẹ cánh môi hồng

Hương cốm nào ngào ngạt gánh hàng rong

Gót sen nhỏ nhẹ nhàng nâng cuối phố.


Đã qua rồi một mùa hè bão tố

Thu tới rồi , dịu ngọt mắt môi ai

Đã qua đi những tiếng thở thật dài

Thu nhẹ đến cho nồng say mãi mãi.


Hãy cho nhau câu yêu thương luyến ái

Để thu vàng óng ánh chẳng phôi pha

Cho cúc vàng mãi mãi lại nở hoa

Mùa Thu tới ươm mầm xanh hẹn ước.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: Hoa mắc cỡ

HOA MẮC CỠ

Thơ Trịnh Thanh Hằng


Có một loài hoa dại

Mọc ở bên đường quê

Mỗi khi mưa gió về

Hoa khép mình mắc cỡ.


Có một loài hoa lỡ

Mọc ở nơi hoang vu

Đông,Xuân, Hạ rồi Thu

Dịu dàng hoa xấu hổ.


Có loài hoa luôn ở

Trong nhạc họa thơ ca

Tên gọi rất điệu đà

Đó là bông Trinh nữ.


Dù tên gì đi nữa

Em vẫn cứ là em

Giữa cuộc sống bon chen

Em nép mình lặng lẽ.


Đôi khi em thở khẽ

Ghen tị với bạn hoa

Vừa mới nở tối qua

Được nâng niu, chiều chuộng.


Dù mọc nơi bờ ruộng

Em vẫn được yêu thương

Bởi vẻ đẹp khiêm nhường

Mong manh như sương khói.


Ai qua đây hãy nói

Xin nhẹ bước chân mây

Em nép ở chốn này

Đau lòng em mắc cỡ.


Dù cho đời lỡ dở

Không chọn được nơi sinh

Em hãy cứ là mình

Nữ hoàng hoa đồng nội.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: Nghỉ hưu

NGHỈ HƯU

Thơ Trịnh Thanh Hằng


Nghỉ hưu cứ tưởng là già

Hóa ra hưu trí mới là đang xuân

Rời xa cuộc sống chuyên truân

Về nhà tụ tập bạn thân cạnh nhà.


Sáng ra tập Yoga

Sau về chợ búa dọn nhà nấu ăn

Làn da thì hãy còn săn

Tóc vài sợi bạc băn khoăn có già?


Tối về cùng bạn phố nhà

Cùng nhau khiêu vũ cha cha đan sờ (dance)

Đêm về mải miết làm thơ

Khiến cho ông xã nghi ngờ tặng ai?


Đôi khi ngày rộng tháng dài

Ra ngay siêu thị tầng hai sắm đồ

Xanh vàng đỏ tím san hô

Mỗi màu một cái mặc vô mang về.


Bảo rằng hưu trí não nề

Thì xin bạn hãy thử về mà xem

Nghỉ hưu mới thật là em

Một đời sống mới đủ tem sắc màu.


Nghỉ hưu chẳng phải lo âu

Nghỉ hưu chẳng phải đau đầu hơn thua

Nghỉ hưu thật sướng hơn vua

Nghỉ hưu cuộc sống đẩy đưa tiếng cười.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: Nốt trầm ngày độc lập

NỐT TRẦM NGÀY ĐỘC LẬP

Thơ Trịnh Thanh Hằng


Ngày độc lập cả nước mừng chiến thắng

Rợp cờ hoa rực sáng cả quảng trường

Ở Tây Ninh quê mẹ Nguyễn Văn Thương

Vừa đưa tiễn người anh hùng dân tộc.


Nhớ xa xưa những tháng năm tàn khốc

Anh giao liên mang mật liệu chuyển vào

Máy bay quây súng đạn xả ào ào

Quyết cất giữ không rơi vào tay giặc.


Sự sống còn dù là trong khoảnh khắc

Vẫn vùng lên thiêu cháy máy bay thù

Trực thăng vây quần thảo với đánh đu

Để vây bắt người giao liên quả cảm.


Một trăm ngày quân chiêu hồi lảm nhảm

Mang nhà lầu gái đẹp với xe hơi

Cả bông mai cấp trung tá dụ mời

Không khuất phục người con vùng Trà Cổ.


Khi biết rằng không thể nào cám dỗ

Chúng bẻ chân từng ngón môt rụng rời

Đôi bàn chân đánh bầm dập tả tơi

Xương thịt ấy chúng đem làm thí nghiệm.


Trong đớn đau anh một lòng tâm niệm

Luôn trung thành với Tổ quốc nhân dân

Sáu lần cắt đã mất hẳn đôi chân

Lòng nhẹ bỗng vẫn giữ gìn khí tiết.


Quân địch kia thảng thốt rằng đã biết

"Tao thua rồi sinh vật thép mày đây"

Và ngả mũ trước anh lính trẻ này

Thật bất khuất kiên cường và quả cảm.


Ngày độc lập bầu trời xanh u ám

Tiễn anh về với đất mẹ nghìn thu

Hãy nghiêng mình Tổ quốc dạo lời ru

Về đất mẹ anh hóa thành bất tử.

Ảnh chân dung anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Thương
Ảnh chân dung anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Thương

Bài thơ: Vòng tay dang dở

VÒNG TAY DANG DỞ

Thơ Trịnh Thanh Hằng


Tạm biệt nhé hỡi người yêu bé nhỏ

Môt nụ hôn còn khờ khạo anh trao

Và vòng tay vẫn vụng dại thuở nào

Ở lại nhé anh đi vào chiến tuyến.


Xa xa dần ánh mắt ai lưu luyến

Rừng Trường Sơn rong ruổi bước quân hành

Giữa bạt ngàn ngút ngát núi rừng xanh

Sương giăng mắc anh màn trời chiếu đất.


Đôi bàn chân biết bao lần máu bật

Anh học trò chưa nếm mật nằm gai

Có những khi thức trắng cả đêm dài

Hành quân gấp đến chiến trường Quảng Trị.


Dù huấn luyện anh đã từng chuẩn bị

Nhưng bất ngờ cuộc chiến quá gian nan

Súng đạn bay và máu đổ ngập tràn

Không lùi bước dù xương tan thịt nát.


Nơi Thành cổ mênh mông và bát ngát

Quyết không lùi đạp bom đạn xông lên

Giây phút nào người bỗng nhẹ như tên

Máu tưới máu , xương chồng xương ngã xuống.


Rất thanh thản anh nằm bên thửa ruộng

Bỗng chập chờn gặp ánh mắt người thương

Cô thôn nữ tiễn đưa buổi lên đường

Dang tay đón ôm anh về đất Mẹ.


Hương bưởi quê vương tóc ai nhè nhẹ

Đưa anh về với giấc ngủ ngàn thu

Nơi quê nhà khắc khoải một lời ru

Vẫn còn đó một nụ hôn dang dở.


Người con gái vẫn chưa thôi trăn trở

Cuộc chiến này đã chia cắt hai ta

Để bây giờ Tổ quốc Khải hoàn ca

Em ở lại đôi vòng tay bỏ ngỏ.


Anh đi rồi để cho ai lỡ dở

Vấn vương hoài đốt cháy cả tuổi xuân

Để bây giờ Đất cũng đã ở gần

Vẫn chờ đợi một vòng tay dang dở.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bình luận

Có Thể Bạn Quan Tâm ?