Top 5 Bài phát biểu cảm xúc ngày ra trường của học sinh lớp 12 hay và ý nghĩa nhất

Vậy là một năm học nữa lại kết thúc và việc xây dựng chương trình tổng kết năm học cũng đang được gấp rút thực hiện tại nhiều trường học. Trong đó các bài phát biểu hay và hấp dẫn luôn là một trong những yếu tố quan trọng tạo nên sự thành công cho bất cứ buổi lễ nào. Hãy cũng Toplist tìm hiểu về những bài phát biểu cảm xúc ngày ra trường của học sinh lớp 12 hay và ý nghĩa nhất nhé!

Bài phát biểu ra trường của học sinh lớp 12 (số 3)

Kính thưa quý vị đại biểu!
Kính thưa quý thầy cô cùng các bạn học sinh thân mến!


Em tên là……………………………, học sinh lớp 12….Hôm nay, em vinh dự được đại diện cho các bạn học sinh khối 12 nói lên những suy nghĩ của mình trong ngày bế giảng năm học. Thấm thoắt thế mà đã 3 năm trôi qua… Ba năm kể từ ngày khai trường đầu tiên. Ba năm, quãng thời gian không hẳn là dài nhưng cũng đã đủ để biến tất cả nơi đây thành kỉ niệm, thành yêu thương mà chúng em quá nhiều lần không nhận ra. Yêu thương đến nỗi, dù có nhắm mắt lại, vẫn có thể hình dung được từng khuôn mặt thân quen, vẫn có thể thấy từng ghế đá, hàng cây… ấm áp vui buồn, nụ cười và nước mắt.


Còn nhớ, khi mới ngày nào bắt đầu bước chân vào cổng trường THPT XX với cảm giác bỡ ngỡ xen chút lo âu của ngày đầu tiên nhập trường. Em khi ấy vẫn là một cô học trò hồn nhiên vô tư, vẫn luôn mong mùa hè đến thật sớm để được chơi đùa thỏa thích, vẫn luôn mong thời gian trôi thật nhanh để mình được ra trường, được trưởng thành, vẫn ngơ ngác, lạ lẫm khi nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má các anh chị lớp 12 buổi ra trường. Vậy mà hôm nay, trong khoảnh khắc này đây, em mới thật sự cảm nhận được hết hai tiếng “chia tay”. Ra trường, có nghĩa là sẽ chẳng còn được là cô học trò hồn nhiên, vô tư nữa. Những trang lưu bút chuyền tay nhau, những kỉ niệm của ba năm… tất cả sẽ chỉ còn là kí ức. Trong lòng em chợt dâng lên nỗi buồn mơn man khó tả. Mỗi mùa phượng nở, mỗi khi dàn đồng ca của mùa hè ngân lên là lại một lần diễn ra sự chia xa của một thế hệ học trò, một thời áo trắng.


Kính thưa thầy cô!


Đã ba năm lớp học sinh chúng em sống dưới mái trường này. Ba năm chúng em được làm con của thầy, của cô. Chúng em đã được truyền dạy cho không chỉ kiến thức mà còn cả cách sống, cách làm người, cách mỉm cừơi và cả cách khóc. Thầy cô quan tâm đến cả những điều vặt vãnh nhất của chúng em… lúc em vui…khi em buồn… Thầy cô làm cho chúng em cảm thấy ngôi trường này chính là mái nhà ấm áp thứ hai của mình. Chúng em xin cảm ơn những lời dạy bảo tận tình, những rầy la nghiêm khắc của thầy cô, để những cánh chim non nớt ngày nào giờ đây đã thật vững tin bay vào tương lai. Vậy mà có lúc, lũ chúng em ngô nghê chẳng biết gì, đã ương bướng, đã gan lì để thầy cô buồn lòng, cũng đã có những hờn dỗi vì bị la mắng. Để rồi giờ đây, sắp sửa chia tay trường rồi, nhiều đứa trong chúng em đã ước. “Ước gì thời gian quay trở lại, dù chỉ một lần thôi, để lại được lần nữa là học trò, là con của thầy cô, lần nữa được yêu thương, được quan tâm và thậm chí cả la rầy, ước gì thời gian hãy ngừng trôi để có thể biến nơi đây thành mãi mãi…”


Các em lớp 10 và 11 thân mến!

Nhân dịp này, các anh chị cũng muốn nhắn nhủ đến các em hãy học hành thật chăm chỉ, tiếp nối, phát huy truyền thống của nhà trường, quý trọng từng giờ giảng của thầy cô, quan tâm nhiều hơn đến thầy cô, bạn bè, trường lớp, hãy sống cho xứng đáng với một thời áo trắng để khi qua đi chúng ta sẽ nghĩ về nó như những kỉ niệm đẹp trong đời chứng không phải hối tiếc về những điều ta chưa làm được.Cuối cùng con xin kính chúc các quí vị đại biểu, các thầy cô giáo sức khỏe, hạnh phúc. Chúc các em khối 10, 11 có một kì nghỉ hè vui vẻ bên gia đình, chúc các bạn học sinh khối 12 đạt kết quả cao trong hai kì thi sắp tới.

Em xin chân thành cảm ơn!


Bài phát biểu ra trường của học sinh lớp 12 (số 3)
Bài phát biểu ra trường của học sinh lớp 12 (số 3)
Bài phát biểu ra trường của học sinh lớp 12 (số 3)
Bài phát biểu ra trường của học sinh lớp 12 (số 3)

Bài phát biểu ra trường của học sinh lớp 12 (số 2)

Kính thưa các cô chú lãnh đạo, quý vị đại biểu cùng toàn thể các bạn học sinh thân mến!


Bánh xe thời gian cứ lặng lẽ quay đều và chẳng chờ đợi ai bao giờ. Vậy là thấm thoắt một mùa hè nữa lại đến với những tán phượng rực hồng nhuộm thắm con tim học trò. 1 tuần, 1 tháng, rồi 1 năm cũng đã trôi qua, nhớ ngày nào tiếng trống khai trường còn vang lên, mở đầu cho biết bao dự định, kế hoạch học tập của thầy và trò trường THPT XX, thì giờ đây buổi lễ bế giảng năm học 201X - 201X cũng đã đến, là thời điểm để chúng ta nhìn lại kết quả của một năm đầy cố gắng, là thời điểm để chúng ta nói lời tạm biệt trường lớp, thầy cô và bạn bè. Với các bạn lớp 12 thì đây là mùa hè đặc biệt, - mùa chia ly để đi đến một chân trời mới. Mười hai năm sắp đi qua, tuổi thần tiên, đời học trò “nhất quỷ nhì ma” chút nữa thôi, sẽ chỉ còn là những hoài niệm nhạt nhòa của một miền kí ức xa thắm,...


Các bạn học sinh thân mến!


Khi nhìn lại ba năm trước đây, chắc hẳn sẽ có nhiều bạn cũng như tôi, là một đứa học trò lớp 10, cũng bâng khuâng, lưu luyến đến lạ khi thấy những cánh phượng cháy đỏ nơi góc sân. Đôi khi lại ngỡ ngàng chẳng hiểu tại sao các anh chị lớp 12 khóc nức nở trong ngày bế giảng. Trong tôi đơn giản chỉ hiểu, sự chia tay là tạm biệt thầy cô, trường lớp, bạn bè trong 3 tháng hè để rồi sau đó quay trở lại và tiếp tục nỗ lực, phấn đấu. Song giờ đây, trong giây phút này, tôi đã hiểu cảm xúc ấy của các anh chị... Lớp 9 ra trường nghĩa là vẫn còn có thể quay về, thế nhưng 12 nghĩa là sẽ trưởng thành mãi mãi. Sẽ chẳng còn có thể là một đứa học trò vô tư, hồn nhiên. Sẽ chẳng bao giờ thấy lại đầy đủ những khuôn mặt thân quen. Sẽ chẳng bao giờ cả…


Thầy cô thân mến!


Đã ba năm chúng em học dưới mái trường này, 3 năm chúng em gắn bó với thầy cô, ba năm chúng em được trưởng thành dưới vòng tay yêu thương, dưới sự dìu dắt, nâng đỡ, sự dạy bảo tận tình của thầy cô. Tất cả chúng em, những đứa học trò của các thầy các cô đều cảm thấy mình thật sự may mắn và tự hào khi được sống và học tập dưới mái nhà chung này. Nơi đây chúng em đã được thầy cô trang bị cho một nền tảng kiến thức vững chắc bước vào đời. Có những bài học hay, nhẹ nhàng và sâu lắng, cũng có những kiến thức khô khan, cứng nhắc. Thế những chỉ ngày mai thôi, chúng con sẽ bay vào đời với hành trang là những bài học ngày xưa thầy dạy, là những lời chỉ bảo của cô. Thầy cô đã cống hiến cả cuộc đời mình cho chúng em, vẫn ngày đêm trăn trở với tương lai của những đứa học trò bé bỏng.


Chúng em biết rằng, có thể đôi lúc chúng em thật bướng, thật lười khiến các thầy cô buồn lòng, nhưng em luôn biết rằng các thầy cô vẫn sẵn sàng tha thứ cho những lỗi lằm đó. Bới trong sâu thẳm sự nghiêm khắc ấy, chúng em vẫn cảm nhận được sự độ lượng, vị tha, bao dung của thầy, sự dịu dàng, ân cần của cô. Rồi thì những đêm thức trắng bên trang giáo án, những buổi chiều trong cơn mưa lạnh ngắt thầy cô đến trường cho kịp giờ lên lớp, chúng em nào hay biết. Chính vì những điều đó, chính lúc này, hơn bao giờ hết, chúng em yêu những trang giáo án, những hạt bụi phấn rơi rơi trên tóc thầy, bởi nó được chưng cất từ lòng yêu nghề, sự khát khao cống hiến, ý thức trách nhiệm sâu sắc của những trái tim luôn bồi hồi nhịp đập trước sự thành bại của chúng em.


Xin cho chúng em một lần nữa được gọi tên các thầy, các cô bằng một sự trân trọng và biết ơn sâu sắc nhất để cho những âm thanh ấy vang vọng mãi trong tâm hồn chúng con trên những bước đường gian nan phía trước. Giờ đây sắp xa trường rồi, nhiều đứa trong chúng con đã ước gì thời gian quay trở lại, dù chỉ một lần thôi, để lại được lần nữa là học trò của thầy cô… lần nữa được yêu thương, được quan tâm và thậm chí là la rầy… ước gì thời gian hãy ngừng trôi… để có thể biến nơi đây thành mãi mãi… Biết rằng điều đó là không thể, chúng con chỉ biết cố gắng hết sức trong những kì thi quan trọng phía trước để những công sức của thầy cô không hoài, không phí, để đâu đó nơi cuối hành trình thầy cô vẫn có thể mỉm cười vì chúng con . . .


Các bạn thân mến, những người bạn thân thiết nhất của tôi thân mến!


Ba năm học chung không phải khoảng thời gian ngắn nhưng cũng chưa đủ dài để tất cả chúng ta hiểu hết về nhau. Những phút giây trôi qua đều đáng trân trọng và sẽ khiến ta tiếc nuối nếu không đưa tay nắm giữ. Những ngày tháng cuối cùng của đời học sinh sắp trôi qua, để lại trong lòng người bao nỗi nhớ thương. Sắp qua rồi cái tuổi mộng mơ, ngày ngày cắp sách đến trường và mỉm cười, đùa giỡn với bạn bè. Rồi mai đây bước chân ra khỏi mái trường, ta sẽ mãi nhớ về nơi chốn cũ đầy ắp kỉ niệm tuổi học trò.Cuộc sống ngoài kia ồn ã, xô bồ khiến ta mệt mỏi. Và đôi khi giữa tất bật của những lo toan đời thường ta chợt lắng lòng mình lại để nhớ về một thời hồn nhiên, tinh nghịch.

Một lần nữa em xin gửi đến các thầy các cô lời tri ân chân thành nhất, cái cúi đầu tạ ơn kính trọng nhất. Kính chúc thầy cô luôn dồi dào sức khỏe, mãi cháy trong mình bầu nhiệt huyết để tiếp tục cống hiến cho sự nghiệp giáo dục nước nhà, để còn mãi nâng bước chân trẻ thơ, chấp cánh cho những ước mơ tuổi thơ bay cao, bay xa hơn nữa.


Chúc các bạn học sinh lớp 10 và 11 có một mùa hè nhiều ý nghĩa. Rồi mùa hè 20XX, 20XX cũng sẽ đến, rồi cũng đến lúc các bạn sẽ chia tay mái trường, chia tay tuổi học trò trong sự tiếc nuối như chúng tôi, vì thế hãy có gắng học tập thật tốt, trân trọng những tình bạn đẹp để khi ra trường không ai phải nói “giá mà” “ phải chi”, để mái trường này lưu giữ những kí ức đẹp nhất của các bạn.


Cuối cùng, các bạn học sinh lớp 12 – những người bạn thân của tôi, chúc các bạn có đủ cố gắng để vượt qua các kì thi với một kết quả tốt nhất. Mong rằng các bạn luôn gặp nhiều may mắn, thành công trên con đường nhiều chông gai phía trước.


Em xin hết, chân thành cảm ơn !

Bài phát biểu ra trường của học sinh lớp 12 (số 2)
Bài phát biểu ra trường của học sinh lớp 12 (số 2)
Bài phát biểu ra trường của học sinh lớp 12 (số 2)
Bài phát biểu ra trường của học sinh lớp 12 (số 2)

Bài phát biểu ra trường của học sinh lớp 12 (số 5)

Kính thưa quý vị đại biểu, các thầy cô giáo kính mến!

Thưa các bạn học sinh thân yêu!


Hôm nay, em rất vinh dự được đứng đây, dưới vòm xanh thân yêu này, đại diện cho học sinh khóa... - Trường THPT.... bày tỏ những cảm xúc của mình trong giờ phút tạm biệt thiêng liêng.


Thưa thầy cô kính yêu của chúng em!


Mùa thu của 12 năm trước, khi níu tay mẹ đến trường trong ngày đầu tiên đi học, chúng em, những đứa trẻ lên 6 hồn nhiên không hề biết rằng, mùa hạ của 12 năm sau chúng em lại phải nghẹn ngào nói lời giã biệt. Và dường như mới đây thôi, hạnh phúc vỡ òa khi chúng em chính thức được bước vào cánh cổng này, trở thành học sinh Trường.... - ngôi trường mơ ước của bao thế hệ học trò. Vậy mà cũng đã 3 năm.


Trong 3 năm ấy, chúng em hưởng trọn niềm vui dưới mái nhà chung thân thương này. Ở đây, thầy cô đã dẫn dắt và là người luôn đồng hành cùng chúng em trên con đường chiếm lĩnh những đỉnh cao trí thức. Thành tích mà chúng em tạo dựng được, ấy chính là công lao của thầy cô. Nhưng nào đâu chỉ có vậy. Thầy cô còn tuyệt vời hơn thế khi không chỉ làm tròn vai của một giáo viên trên bục giảng mà còn trở thành những người thầy của chúng em trên đường đời. Dạy cho chúng em cách để nâng niu một đóa hoa, trân trọng một nhành lá, yêu tiếng chim hót mỗi sớm mai, chỉ cho chúng em giá trị một lời chào, vẻ đẹp của nụ cười, sự ấm áp của đôi bàn tay... Từ đó, chúng em em biết đợi mùa bằng lăng nở, để từ ban công của lớp học nhìn lên vòm cây xanh hoa tím mà nghe lòng rạo rực, để mỗi sớm mai đến lớp thấy yêu hơn nụ cười rạng rỡ của bạn bè, thầy cô. Dù chúng em buồn hay vui, thầy cô đều có mặt.


Khi thất bại hay muốn bỏ cuộc, luôn có bàn tay của thầy cô nồng ấm, nâng đỡ chúng em đứng dậy, dạy cho chúng em biết cách tự chữa lành vết thương... Tất cả đã thấm sâu vào mỗi chúng em từng ngày, từng giờ. Để hôm nay, chúng em có đủ tự tin bước vào một hành trình mới. Thật tự hào, khi chúng em được là học trò của các thầy cô giáo trường...


Nhưng thầy cô kính yêu ơi!

Không biết bao nhiêu lần, những đứa học trò dại dột, vô tâm đã làm thầy cô phải phiền lòng. Chúng em cúi đầu xin thầy cô tha thứ! Cảm ơn thầy cô rất nhiều vì đã có mặt trong cuộc đời chúng em, cho chúng em được cảm nhận những yêu thương vô giá, và hơn hết, một vòng tay rộng mở lúc chúng em cần.

Các em học sinh thân mến!


Anh chị cũng như các em, từng chứng kiến 2 mùa nắng hạ, và mùa nước mắt chia tay của anh chị khóa trước, nhưng khi là người trong cuộc, thật khó nói nên lời. Cảm ơn vì các em đã kịp đến, để chúng ta có khoảng thời gian thật đẹp được cùng nhau học tập, phấn đấu và vui chơi dưới khoảng trời này. Các em ở lại với trường, hãy cố gắng học tập thật tốt, nỗ lực hết mình, và đừng quên yêu thương, sẻ chia thật nhiều...

Mùa thu này, Trường ta đón các thành viên mới, hãy kể cho các em ấy nghe những câu chuyện về trường, về anh chị, về thầy cô, để tất cả chúng ta luôn mang một niềm tự hào khi có chung một mái ấm.

Cuối cùng, bạn bè thân yêu của tôi! Biết nói gì vào giấy phút này đây...?


"Em thấy không tất cả đã xa rồi

Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ…".


Bạn và tôi, đã nhiều lần thủ thỉ với nhau câu ấy. Nhưng biết làm sao khi ta không thể "tắt nắng đi", không thể "buộc gió lại" để chế ngự thời gian. Biết làm sao khi chúng ta, ai rồi cũng phải trưởng thành, dù yêu đến cháy lòng vẫn không thể sống mãi thời áo trắng... Chúng mình đã ở đây, mỗi sớm mai lên cùng nhau vai gầy gọi nắng. Mỗi khi chiều về cùng ngắm những chuyến mưa qua. Và đợi dắt tay nhau đến trường vào những ngày thu mùa lá đổ. Trường đã trở thành mối lương duyên cho tất cả chúng mình thành gia đình lớn, nối trọn vòng yêu thương.

Bạn còn nhớ không, chúng mình đã giận dỗi nhau vì một chuyện cỏn con, nhưng rồi lại làm lành cũng thật là đơn giản. Để rồi giờ ra chơi tranh nhau chạy thật nhanh để vào căng tin sớm nhất. Bạn còn nhớ không, ta biết biết bao nhiêu lần phạm lỗi, chân bước ríu vào nhau và ngó nghiêng tránh ánh mắt của thầy cô giám thị.

Chúng ta sẽ mang theo hành trang của mình ký ức nơi đây. Lớp học thân quen, ghế đá, hành lang, sân trường mùa cây thay lá, mùa trổ chồi non, mùa bằng lăng trên cao vẽ hạ sang bằng màu tím biếc, và gương mặt thân thương của thầy cô, bạn bè, chúng ta sẽ cất giấu vào nơi thẳm sâu nhất của trái tim mình, nơi ấy mang tên trường.... yêu dấu.

Bạn bè ơi...!: "Nếu có thể chúng mình đừng đi nữa/ Hãy cùng nhau ngồi lại chốn này...".

Nhưng không được nữa rồi, chỉ ít giờ nữa thôi, chúng ta đã là cựu học sinh, là vĩnh viễn rời xa những ngày tinh khôi áo trắng. Mai này có trở về thì mong ước nhỏ nhoi cũng khó thành hiện thực, bởi: "Nhớ trường, nên trở về thôi/ Ngàn năm cũng chẳng được ngồi chỗ xưa..." Nhưng dẫu có phải đi xa, Trường THPT.... sẽ mãi là ngôi nhà đầm ấm chờ đợi ta trở về, là ngọn gió nâng cánh diều đưa ta đến những chân trời mới, và cũng là sợi dây níu giữ quãng đời trong trẻo nhất.

Chúng em biết, và tri ân điều ấy, rất nhiều! Tạm biệt thầy cô và mái trường hôm nay, chúng em xin hứa sẽ tiếp tục học tập, phấn đấu thật tốt, yêu thương thật nhiều, xứng đáng với truyền thống của trường, với niềm tin mà cha mẹ và thầy cô trao gửi.


Em xin chân thành cảm ơn!

Bài phát biểu ra trường của học sinh lớp 12 (số 5)
Bài phát biểu ra trường của học sinh lớp 12 (số 5)
Bài phát biểu ra trường của học sinh lớp 12 (số 5)
Bài phát biểu ra trường của học sinh lớp 12 (số 5)

Bài phát biểu ra trường của học sinh lớp 12 (số 4)

Kính thưa quý vị đại biểu, các thầy cô giáo và các bậc phụ huynh kính mến!
Thưa các bạn học sinh thân yêu!


Hôm nay, em rất vinh dự được đại diện cho học sinh khóa... - Trường THPT..... bày tỏ những cảm xúc của mình trong buổi lễ tổng kết năm học 2019 - 2020 và khoảnh khắc tri ân đặc biệt thiêng liêng này.


“Cây phượng già treo mùa hạ trên cao

Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp

Các con ráng… năm nay hè cuối cấp

Chút nghẹn ngào bụi phấn vỡ lao xao…”


Thầy cô kính yêu của chúng em!


Mới ngày nào chúng em còn vỡ òa hạnh phúc khi bước qua được cánh cổng trường.... trong niềm tự hào của bố mẹ. Ngày ấy chói chang nắng mà lòng con dịu mát sắc xanh của những hàng cây nơi mái trường mơ ước. Và rồi những bước chân ngỡ ngàng, những ánh mắt lạ lẫm, cả những lo lắng, băn khoăn thuở ban đầu đã dần tan biến nhờ sự chia sẻ, yêu thương của thầy cô.


Quãng thời gian ba năm trôi nhanh như cơn gió. Mải mê trong những con chữ, bất giác chúng em giật mình trước sắc tím bằng lăng thấp thoáng góc cửa sổ. Lại một mùa hè nữa đến… Nhưng mùa hè năm nay sao nhớ thương, lưu luyến, bâng khuâng đến thế? Chưa xa mà đã nhớ, chân chưa đi mà lòng đã rưng rưng… Biết bao điều chúng em muốn nói mà không biết bắt đầu từ đâu thầy cô ơi!


Trường.... trong tâm hồn chúng em là những tháng ngày đầy ý nghĩa khi được thầy cô dạy bảo, yêu thương. Những bài học đã không còn khô cứng trên trang giấy mà thấm đẫm câu chuyện cuộc sống, trở thành hành trang quý giá để chúng em vững vàng bước vào đời. Mỗi thành tích mà chúng em gặt hái được đều hằn in những giọt mồ hôi vất vả, sự hy sinh thầm lặng của thầy cô. Và khi chúng em đứng trên bục nhận những giải thưởng vinh quang, thầy cô mỉm cười hài lòng lùi ở phía sau và lại như bao lần khác, tiếp tục miệt mài ươm mầm cho một hành trình mới…


Cũng đâu chỉ vậy, khi chúng em buồn vui, thành công hay thất bại, thầy cô vẫn luôn là chỗ dựa bình yên và tin cậy. Thầy cô giúp chúng em nhận ra và trân quý những giá trị tinh thần giản dị mà bền vững xung quanh mình. Chúng em biết sống sâu sắc hơn, có văn hóa và đậm đà bản sắc trường.....! Nhưng thầy cô ơi! Đã biết bao lời cảm ơn chúng em chưa kịp nói, cũng như lời xin lỗi chưa được gọi thành tên. Chúng em, những đứa trẻ đang tập lớn, đang loay hoay tìm kiếm và khẳng định mình, đã không tránh khỏi những giây phút bốc đồng, những phát ngôn thơ dại, những hành động xốc nổi khiến thầy cô phải bận lòng nghĩ suy.

Trong giây phút chia xa này, chúng em một lần nữa được nói lời xin lỗi. Chúng em muốn cảm ơn thầy cô đã luôn bao dung, yêu thương cho những vấp ngã đầu đời ấy và luôn hạnh phúc, hãnh diện vì được là học trò của thầy cô trường... Xin hãy gói lại cho chúng em chinh phục những kỳ thi học sinh giỏi căng thẳng mà đầy đam mê. Là những phút giây nghẹt thở trong niềm vui khi thành công, là những giọt nước mắt tiếc nuối khi ước mơ còn dang dở.

Xin hãy cất giữ dùm chúng em những hình ảnh thiêng liêng xiết đỗi. Đó là lời nhắc nhở, động viên nghiêm nghị mà tình cảm của thầy hiệu trưởng trước những kỳ thi; là tiếng giảng bài trầm tư sâu lắng của cô trong mỗi giờ văn; là những lần thót tim thầy gọi lên bảng với các công thức, định lý; là nụ cười thoáng gặp của bác bảo vệ, cô lao công hay các cô tổ hành chính làm chúng con thêm yêu mái trường này.


Rồi mai đây, chúng em quay về, sân trường sẽ vắng bóng những thầy cô đã về hưu. Một khoảng trống chông chênh sâu thẳm nơi sân trường yêu dấu. Nhưng thầy cô ơi, dù thời gian có trôi đi, cuộc sống có nhiều phôi pha, chúng em vẫn luôn khắc ghi tình yêu, tâm huyết của thầy cô với các thế hệ học sinh của trường, để bước chân chúng em được vững vàng như ngày hôm nay.

Các em học sinh thân mến!


Anh chị đã chứng kiến ba mùa bằng lăng thay lá, đã sắp đi hết quãng đời học sinh tươi đẹp nhất. Giờ phút này đây anh chị khát khao được quay ngược thời gian trở về tháng ngày học trò hiện tại của các em.

Các em ạ, đoàn tàu hỏa tốc của thời gian không vì ai mà dừng lại, sẽ bỏ quên những hành khách chẳng chịu nỗ lực cố gắng. Các em ở lại với trường, hãy tiếp tục giữ lửa cho trường, viết tiếp những trang vàng thành tích làm rạng danh mái trường của chúng ta. Mong các em hãy trân trọng phút giây yêu thương bên thầy cô, bạn bè để ngày sau các em không phải nuối tiếc nói lời “Giá như…” nhé!


Em xin hết, chân thành cảm ơn !

Bài phát biểu ra trường của học sinh lớp 12 (số 4)
Bài phát biểu ra trường của học sinh lớp 12 (số 4)
Bài phát biểu ra trường của học sinh lớp 12 (số 4)
Bài phát biểu ra trường của học sinh lớp 12 (số 4)

Bài phát biểu ra trường của học sinh lớp 12 (số 1)

Kính thưa quý thầy cô giáo, các bậc phụ huynh cùng toàn thể các bạn học sinh thân mến!


Tháng 5 về, những nhánh phượng hồng nở rực rỡ, báo hiệu mùa thi cử bộn bề, mùa của những đứa lỡ cỡ 17 tuổi như chúng em, mùa chia tay màu áo trắng sân trường cùng những cảm xúc chộn rộn: thương nhớ có, bâng khuâng có, hồi hộp có, chờ đợi có, và cả sự nuối tiếc nữa. Hôm nay là ngày cuối cùng, em được mặc chiếc áo dài trắng tinh sương này, lần cuối được cùng đứa bạn thân chụp ảnh dưới màu nắng rực đỏ của hoa phượng. Những cảm xúc của tuổi học trò hôm nay quá đỗi tuyệt vời, chắc chắn sau này, chúng em sẽ không bao giờ có được nữa...


Thời gian thấm thoát trôi qua, chỉ mới đây thôi, 11 mùa phượng trước, chúng em cũng đã từng là đám học trò vô tư và chẳng phải lo nghĩ, cứ vui, cứ chơi mà chẳng bận tâm đến bất cứ điều gì! Nhưng mùa phượng này đã khác, những bông phượng đầu mùa đã khiến chúng em nao lòng đến mức khi những chú ve cất tiếng hát đầu tiên thì trong lòng đã lo lắng xiết bao.


Đón mùa phượng thứ 12 trong đời học trò với những âm thanh và tâm trạng lẫn lộn vui buồn, nhớ nhung, nuối tiếc,… Bởi đây là mùa phượng cuối cùng của đời học sinh.


Lời tạm biệt lần này không giống như những lần trước, đây là lời tạm biệt xa nhất trong 12 năm qua chúng em xin được gửi tới các thầy cô, bạn bè và mái trường với những hình ảnh thân thương. Thời gian trôi chẳng bao giờ trở lại để chúng em được nói lời tri ân với những người thầy, người cô đã dạy dỗ chúng em trong suốt quãng đời học sinh qua.

Và ngay lúc này đây, sau 3 năm ngồi dưới mái trường thân thương này, nơi mà chúng em không hề muốn rời xa. Chúng em luôn muốn mình được bé mãi để sống trong sự yêu thương quan tâm của thầy cô và gia đình.

Nhớ lắm những tháng ngày, thầy trò mình cùng miệt mài bên trang sách, làm sao quên được buổi học giữa ngày hè nắng nóng oi ả rồi những ngày đông rét mướt. Nhớ lắm những khoảnh khắc tươi vui của cái tuổi học trò hồn nhiên, nghịch ngợm và ngây thơ dưới mái trường cấp 3 này. Ngôi trường đã trang bị cho em những hành trang quan trọng để tự tin bước vào đời, tự tin đi trên con đường mơ ước của mình.

Thay mặt cho toàn thể học sinh khối 12, em xin được gửi lời cảm ơn chân thành nhất tới thầy hiệu trưởng – người cha đáng kính của đại gia đình, người đã dành tâm huyết cả cuộc đời cho những thế hệ học trò.

Em xin gửi lời cảm ơn các thầy các cô đã dìu dắt chúng em, đã chỉ cho chúng em biết nhiều điều hay lẽ phải trong cuộc sống, dạy chúng em biết yêu thương, biết chia sẻ và đồng cảm.

Em xin gửi lời cảm ơn những bài học lí thú của các thầy các cô, đó là những bài học sẽ đi cùng em trên suốt chặng đường đời, giúp em biết đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã.

Hôm nay, ngày mai và mãi mãi sau này chúng em sẽ không bao giờ quên gia đình nơi mái trường yêu dấu, nơi tràn đầy tình yêu thương của thầy cô, nơi giòn giã những tiếng cười của bạn bè, nơi đầy ắp những kỉ niệm của một thời học sinh đẹp vô cùng!

Cảm ơn thầy cô, chúng em yêu thầy cô nhiều lắm!

Bài phát biểu ra trường của học sinh lớp 12 (số 1)
Bài phát biểu ra trường của học sinh lớp 12 (số 1)
Bài phát biểu ra trường của học sinh lớp 12 (số 1)
Bài phát biểu ra trường của học sinh lớp 12 (số 1)

Bình luận

Có Thể Bạn Quan Tâm ?