Top 20 Bài thơ hay của nhà thơ, giáo sư, tiến sỹ Phùng Đắc Cam

Giáo sư - Tiến sĩ khoa học Phùng Đắc Cam Sinh năm 1943 là chuyên gia đầu ngành vi sinh lâm sàng Việt Nam, Phó Hiệu Trưởng, Trưởng Khoa Y Dược Đại Học Thành Đô, đạt danh hiệu Thầy thuốc Ưu tú. Ông là tác giả hàng chục cuốn sách chuyên ngành, gần 100 bài báo trên các tạp chí khoa học Châu Âu và Mỹ. Vì những cống hiến của mình, ông đã dành được những giải thưởng như: Huân chương chống Mỹ Cứu nước hạng Nhì; Huân chương Kháng chiến hạng Ba; Huy chương Vì Sức khỏe Nhân dân; Huy chương Vì Sự nghiệp Khoa học Công nghệ; Giải thưởng Khoa học Công nghệ VIOTEC về sản xuất vaccine Tả ở Việt Nam. Ông là một Nhà khoa học và một Nhà giáo vô cùng tâm huyết với nghề. Ông luôn là một người Thầy mẫu mực được các thế hệ sinh viên kính phục. Song hành với hàng trăm bài báo khoa học, với biết bao công trình nghiên cứu giá trị trên trường quốc tế, là những vần thơ đầy da diết và trữ tình từ thuở đôi mươi. Chúng tôi xin giới thiệu những bài thơ hay của ông.

NHỚ


Sáng ra cơn gió mát lành

Nhớ em một ngày xa cách

Trưa về nắng hanh chênh chếch

Nhớ em nằm dưới nhà tôn

Chiều mưa sóng gầm dữ dội

Thương em xứ ấy đường trơn

Tối về ánh đèn ấm cúng

Thương em – một bóng cô đơn

Em ơi dào dạt yêu thương

Có lúc nào nguôi nỗi nhớ.


Khuya, 3/7/73.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

THƯƠNG


Biết là hai chữ thương nhau

Đến khi xa cách nỗi đau xé lòng

Đêm dài một ánh đèn chong

Cô đơn với nửa gối hồng chia đôi

Thương em xứ ấy xa xôi

Một thân đào liễu giữa đời râm ran

Thương em cách núi cách ngàn

ốm đau ai biết, cơ hàn ai hay

Tin em đã đủ tháng ngày

Nắng mưa dày dạn, đắng cay đã từng

Nghĩa tình khắc cốt ghi xương

Phút giây ân ái dễ thường quên nhau ?

Yêu em tuổi nhỏ trí cao

Duyên tình thắm những cánh đào mùa xuân

Tuy xa nhưng cũng như gần.


Chí Phèng, 24 h, 18/6/73.

Photo by Phùng Đắc Cam
Photo by Phùng Đắc Cam

Về chốn xưa


Anh đưa em về chốn xưa

18 năm rồi

Hôm nay trở lại

Vẫn con đường xanh dưới nắng vàng tê tái

Dẫn ta đi tới nơi ở ngày nào

Đây ngôi trường con học năm nao

Vẫn thế một màu nâu trầm mặc

Con đường sỏi lao xao

Hàng dương xanh mát mắt

Những ngôi nhà khoe màu bảy sắc

Đưa ta về quá khứ êm trôi

Nhà thờ nhấp nhô

Chợ trung tâm bề bộn

Ly cà phê nô nức ngày hè

Dưới chân cầu bệnh viện Huddinge

Anh đưa em ra bến xe

Đi về Masmos

Từ con đường tháp nước

Đến thảm cỏ vàng hoe

Hai bên rừng cây xanh cổ tích

Ngày xưa đi qua

Nhìn lại hôm nay

Thời gian nghiệt ngã

Nhưng chốn xưa nô nức đón ta về

Như người con về lại thăm quê

Nỗi lòng khôn tả.


Flemmingberg tháng 6/2008.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

XUÂN QUÊ


Hoa gạo thách thức mặt trời

Giữa cánh đồng lúa xanh thì con gái

Những nụ bàng ngậm nắng mùa xuân đang mê mải

Dệt nên một bức tranh quê

Hoa vải xum xuê

Đợi một ngày chín đỏ

Con chim sâu chuyền cành trước ngõ

Mùa hạ râm ran sắp về

Thiên nhiên không ngừng thay đổi

Lòng ta bao nỗi miên man

Thế sự chuyển vần không kịp

Để ta một phút an nhàn

Người ơi, một mùa xuân gọi

Liệu chăng còn có thờ ơ.


Cảm hứng, 10/4/2007.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

TRUNG DU


Trung du miền đất quê nhà

Mà đi biệt mãi nơi xa chửa về

Nhớ nhà thăm thẳm triền đê

Nhớ em nhớ mãi chiều quê hẹn hò

Thương em thương một con đò

Đò ngang vắng khách em chờ tri âm?

Hoa gạo rực lửa bên sông

Hoa ơi có biết nỗi lòng chia ly

Hoa là tinh tuý hương quê

Để hoa thắp lửa đê mê lòng người

Hỡi người xa xứ tôi ơi

Về đây để ấm bờ môi hẹn hò

Về đây làm lại tình xưa

Hỡi em áo thắm như mơ ngày nào.


Cảm hứng cùng bạn thơ về hoa gạo, dịch Covid-19, 20/3/2020.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Tản mạn Xuân Bính Tuất


Khuya rồi một thoáng mùa xuân

Bỗng vui sao lại chợt buồn mênh mang

Vui chưa đến độ đã tàn

Buồn trong sâu lắng tâm can não nề


Xuân về xanh mướt chân đê

Ngã ba sông Đuống vùng quê tuổi già

Cũng giếng nước cũng cây đa

Cổng làng cổ tích, mái nhà thân yêu

Sao ta vẫn rối trăm chiều

Vẫn chưa có được một điều giản đơn

Nào rằng dám tính thiệt hơn

Vấn vương gì nữa con đường cuối thu


Đã qua một thuở âm u

Rừng sâu sốt rét, tù mù tương lai

30 năm một quãng dài

đời người đâu dễ để ai dại khờ

Xuân về chợt tỉnh giấc mơ

Mai sau hay đến bao giờ xuân vui?


Mưa xuân mát dấu chân người

Sương ươn ướt cỏ bầu trời xanh trong

ước gì tuổi bước thong dong

với ta trong một tấm lòng thảnh thơi

Cuộc đời khó lắm ai ơi

Chưa khôn đã dại, dại rồi lại điên

vui chưa át nỗi ưu phiền

Trách ai được chỉ trách duyên phận mình

Cho dù trăm kế mưu sinh

chỉ mong một chút yên bình cỏn con.


Tết Bính Tuất.

Ảnh minh hoạ (nguồn internet)
Ảnh minh hoạ (nguồn internet)

XIN CHO


Xin cho một sáng trong lành

Rừng cây trước ngõ mãi xanh bốn mùa

Xin cho một giấc ngủ trưa

Vẳng xa chim hót đung đưa võng tình

Xin cho cơn gió mát lành

Hương ngô từ nước sông xanh thổi về

Xin cho mùi khói đồng quê

Mùi thơm rơm rạ níu về tuổi thơ

Xin cho một thoáng ngẩn ngơ

Để rồi quên lãng vu vơ với đời.


Mùa giáng sinh 2016.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bạn rừng


Cùng là một thuở Trường Sơn

Chia nhau cục mắm, nắm cơm vắt rừng

Chia cơn sốt rét lạnh run

Quinin đắng miệng, cung đường còn xa

Cùng nhau mắc võng rừng già

Ngồi bên suối đá uống trà quê hương

Cùng leo dốc thẳm mưa trơn

Khe sâu biệt kích rập rờn quanh ta

Máy bay sợ nhất đầm già

Nhưng rồi cũng chẳng làm ta sờn lòng

Một đời ba tháng Trường Sơn

Khắc sâu cốt tuỷ con đường chiến tranh

Con đường một thưở đầu xanh

Dấn vào chẳng quản gập ghềnh chông gai

Sắt son tình bạn không phai

Chung hầm tránh pháo đêm dài miền Đông

Hôm nay bên bếp lửa hồng

Đêm xanh Hà Nội sao lòng bâng khuâng

Bạn rừng một thuở Trường Sơn

Quên sao được một mốc son trong đời.


3/2006.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

THƠ


Đừng câm nữa, đừng lặng im như ốc

Hãy về với thơ, với cuộc sống thuở nào

Đời vẫn đẹp như thơ từng rạo rực

Đón xuân về trong muôn nỗi khát khao

Đừng giấu thơ những điều gì đang nghĩ

Hãy coi thơ là bạn để giãi bày

Vốn xưa nay thơ vẫn là tri kỷ

Và cùng ta đi suốt một đời vui.


Băng cốc, đêm 24/1/2008.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

ANH VỀ


Nơi em xứ ấy anh về

Rung rinh gió lộng đêm hè trăng treo

đường đi mấy suối mấy đèo

bao nhiêu dốc trải bấy nhiêu nghĩa tình

Nâng niu những kỷ niệm xinh

Hôm nay trước buổi bình minh anh về

Suối rừng reo giữa đêm khuya

Lòng mong nhớ, dưới trăng hè gặp em

đây rồi xứ ấy thân quen

đã từng thao thức bóng đèn cách chia

đây rồi ngày ấy em đi

tóc còn vương mãi tình quê thơm nồng

nơi đây nghĩa nặng trong lòng

chưa quen biết, đã ước mong bao ngày

bây giờ lại ấm vòng tay

võng ru, ru mãi những ngày đôi ta

nghĩa tình đâu ngại đường xa

không cần hỏi chỉ biết là nơi em.


1,2,3,4/10/1974 - Lộc Ninh, Lò Gò.

Photo by Phùng Đắc Cam
Photo by Phùng Đắc Cam

Atlanta mùa hè năm 2000


Xanh ơi bát ngát là xanh

Rừng cây với suối uốn quanh khu đồi

Nắng như mật rót trên trời

Xe như mắc cửi đường phơi lụa vàng

Nhấp nhô khu phố cao sang

Down-town nhộn nhịp nhà hàng, tiệm ăn

CDC ẩn trong rừng

Với nhiều đồng nghiệp đã từng quen nhau

Con đường khoa học nông sâu

Đều vì sức khoẻ mai sau con người

Nhịp cầu bắc đến muôn nơi

Đổi trao khoa học, chân trời nhân văn

Chia tay không khỏi tần ngần

Tình người ấm giữa màu xanh của trời.


Atlanta, bang Gorgia, tháng 5 năm 2000

Ảnh chân dung Giáo sư, Tiến sĩ khoa học Phùng Đắc Cam
Ảnh chân dung Giáo sư, Tiến sĩ khoa học Phùng Đắc Cam

MÙA THU VÀ EM


Tặng Quyên


Mùa cốm vào thu

Lá bàng rụng đỏ

Hà Nội ơi

Nơi có em ở đó

Dáng chiều xanh như mặt nước Hồ Gươm

Anh ngẩn ngơ giữa mùa thu Hà Nội

Như ngẩn ngơ trước duyên dáng của em

Hoa lộc vừng những hạt cườm biến ảo

Như đôi mắt em lóng lánh diệu huyền

Anh vẩn vơ buồn khi vắng em

Như gió heo may chợt về buổi sáng

Như đám mây thưa bay bảng lảng

Nhớ em khôn tả giữa chiều thu

Anh lâng lâng theo dòng người phố cổ

Cứ ngỡ ngàng em đi cạnh bên

Đâu giọng nói của em, đâu nụ cười quyến rũ

Anh bâng khuâng nhớ cánh tay mềm

Cơn mưa thu chợt đến rối lòng anh

Lá ướt hơi sương giữa lòng phố cổ

Mùa hương cốm thoảng về cơn gió

Tà áo ai như chiếc lá sen xanh

Ta yêu thu đâu ta có vô tình

Như anh yêu em một đời da diết.

Photo by Phùng Đắc Cam
Photo by Phùng Đắc Cam

TỰ SỰ


Kiến thức bộn bề, khoa học cao siêu

Ta trí mọn tài hèn sao với tới

Thành công hôm nay là từ bao nhiêu thất bại

Từ mồ hôi và x­ương máu bạn bè

Ta chỉ là một thằng nhà quê

Mò mẫm

Say mê

Giữa rừng sâu rậm rạp.


Nhân dịp đ­ược phong giáo s­ư 10/2004.

Giáo sư – Tiến sĩ khoa học Phùng Đắc Cam tại CDC Atlanta.
Giáo sư – Tiến sĩ khoa học Phùng Đắc Cam tại CDC Atlanta.

KÝ ỨC THÁNG TƯ


Tháng tư về lại nhớ tháng tư năm ấy

Da diết làm sao

Đẹp làm sao

Ngày đi qua xóm Củi

Nằm võng rừng cao su

Khao khát ngày về

Rồi Củ Chi khói lửa

Qua Trảng Bàng, đường khải hoàn ca

Hai bên đường rực rỡ cờ hoa


Thời ấy chẳng dám ước mơ xa

Chỉ mong một ngày xum họp

Bỗng nhiên đất nước vỡ oà

Sự kiện ngàn năm có một

Anh với em trên cùng một đoàn xe mơ ước

Tiến vào thành phố kiêu sa

Đêm Sài gòn, ngày mang tên thế kỷ

Rạo rực bồi hồi, đất nước sang trang

30 tháng tư dân tộc huy hoàng

nơi có anh và em cùng hội ngộ

tháng tư về đong đầy nỗi nhớ

Đến hôm nay, tháng tư trăn trở

Đất nước chuyển mình bao sự đổi thay.


19/4/2019.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bánh hòn


Rưng rưng ăn miếng bánh hòn

Càng già càng thấm miếng ngon của đời

Nhớ cha mẹ lúc sinh thời

Mỗi năm tiệc đến mồng mười tháng giêng

Chắt chiu đấu gạo quan tiền

Thương con thương cháu nặn viên bánh hòn

Bánh thơm là vị quê hương

Cùng con đi suốt chặng đường xa quê

Ăn vào nhớ thuở hàn vi

Nhớ đồng lúa nhớ đường về mộng mơ

Đẹp sao quê mẹ ta xưa

Con ngòi uốn khúc đung đưa chân trời

Trống chèo cùng mẹ đưa nôi

Bánh hòn thơm của vị đời ban cho.


19/1/2015.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

MƯA


Mưa xuống không buồn

Vì cơn mưa cuốn bụi trần gian

Anh đã tắm trong cơn mưa tươi mát đó

Em về như ngọn gió

Hong khô thịt da anh

Mưa vẫn rơi gió vẫn thổi

Anh ngủ trong một giấc mơ lành

Ngày mai bình minh

Ngày mai sẽ đến

Anh mong một cơn mưa

Rũ hết buồn chinh chiến

để đón gió lành của em đó em ơi!


Khuya 3/7/73, Compongcham, Cam Pu Chia

Photo by: Phùng Đắc Cam
Photo by: Phùng Đắc Cam

Tháng tư về


Tặng Phương Anh


Dẫu vẫn nhớ tháng ba đỏ trời hoa gạo

Bâng khuâng mặt nước gió mưa bay

Thì tháng tư lại ập về hối hả

Trên cánh đồng chớm nắng toả hương say


Tháng tư về ngất ngây như lúa thời con gái

Đang lên đòng nức nở mùa yêu

Đàn chim én bay đi đón mùa hè trở lại

Trời xanh hơn như muốn nói bao điều


Tháng tư, tháng chuyển màu hy vọng

Trên môi em thắm đỏ nụ cười duyên

Tình yêu đó ấm một miền mơ ước

Nơi chân trời ánh nắng mới bừng lên


Tháng tư ơi, đong đầy ký ức

Sài Gòn thân yêu, thuở ấy đón ta về

Ngày chiến thắng chẳng bao giờ quên được

Thành phố dạt dào những giây phút say mê.


Long Biên, ngày 14/4/2020

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Quê nhà


Anh về với cánh đồng xanh

Với hương hoa bưởi, với nhành hoa lan

Lao xao bên luỹ tre làng

Con ngòi nước chảy quanh năm hững hờ

Nước ngòi tắm mát tuổi thơ

Ca dao mẹ hát đến giờ còn ngân

Xa xa trống giục sân đình

Dân vui mùa hội trúc sinh, yếm đào

Ngõ xưa dẫn lối ta vào

Còn đâu dáng mẹ nao nao mỗi chiều

Đêm trăng cha thả sáo diều

Đếm sao con ước những điều xa xăm

Rộn ràng mùa gặt tháng năm

Óng vàng sân lúa, con tằm nhả tơ

Bên nhà ai đó đang mơ

Bên này có kẻ làm thơ tặng mình

Quê nhà đẹp mãi trúc xinh

Ca dao thấm đậm tâm tình quê ta.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

HOA CỎ MAY


Tình người nào dễ của nhau

Cỏ may em nhặt, mối sầu ai mang

Tình người vốn dĩ đa đoan

Lỡ rồi một kiếp hồng nhan nhạt nhoà

Em về tận nẻo trời xa

Cỏ may em gỡ, quê nhà em thương.


Chiều 28/3/2020

Photo by: Phương Luther.
Photo by: Phương Luther.

MẸ TÔI


Mẹ tôi quê ở Lâm Thao

Làng Tứ Xã, tự đời nào nổi danh

Hát xoan lúng liếng sân đình

Trống vui Trò Trám chao nghiêng đất trời

Mẹ tôi sớm đã mồ côi

Nón mê theo mẹ một đời làm thuê

Dượng không có đất, ở bè

Tôm diu đầm cá chở che tháng ngày

Mẹ không ở được đất này

Qua con sông Cái vì say một người

Bố tôi đã có vợ rồi

Mẹ tôi làm lẽ một đời xót xa

Bố yêu mái tóc thướt tha

Bố yêu ánh mắt mặn mà có duyên

Bố thương số phận truân chuyên

Để thuyền có lái, gái duyên gặp chồng

Mẹ tôi đỡ bước long đong

Có nhà cửa có con bồng cháu mang.


11/5/2012.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bình luận

Có Thể Bạn Quan Tâm ?