Top 15 Bài thơ hay viết về ngày tất niên

Trong những ngày Tết cổ truyền, với người Việt Nam, bữa cơm tất niên chiều 30 Tết là khoảnh khắc thiêng liêng của mọi gia đình. Vì đây là bữa cơm họp mặt cuối cùng của mọi người trong năm cũ, để cùng ôn lại những vất vả vui buồn của năm qua, chuẩn bị bước sang năm mới tràn đầy hy vọng mọi sự sẽ hanh thông tốt đẹp hơn. Vào chiều 30 Tết, nhà nhà đều chuẩn bị chu đáo cho việc tiễn năm cũ, đón xuân mới. Theo phong tục, chiều 30 Tết, mọi gia đình đều trồng cây nêu để xua tan ma quỷ. Trên mảnh sân trước nhà, người ta lấy vôi trắng vẽ một bộ cung tên hướng ra cổng, bên cạnh còn vẽ ba hình vuông và bảy hình tròn với quan niệm: “Ba vuông sánh với bảy tròn/ Đời cha liền với đời con sang giàu”. Đặc biệt nhất là bữa cơm tất niên chiều 30 Tết - bữa cơm gắn kết tất cả mọi thành viên, các thế hệ trong gia đình. Đó thực sự là bữa cơm đoàn viên, mọi thành viên trong gia đình đều có mặt đầy đủ. Theo quan niệm xưa, gia đình nào càng đông đủ các thế hệ cùng dự bữa tất niên chứng tỏ gia đình đó “phúc lộc đề đa”, càng có nhiều may mắn. Chúng tôi xin giới thiệu những bài thơ hay viết về ngày tất niên.

Bài thơ: TẾT ĐẾN, XUÂN VỀ - Nguyễn Đình Cường

TẾT ĐẾN, XUÂN VỀ

Nguyễn Đình Cường


Xuân đất trời đến trong mỗi chúng ta
Rất bình dị như vừa quen vừa lạ
Ai đã qua một một mùa đông lạnh giá
Chắc không quên để cảm tạ đất trời


Xuân đem về lộc biếc khắp muôn nơi
Nắng phương Nam vẫn chan hòa ngoài ngõ
Kià! Bác nông dân còn ra đứng đó
Nhìn xem mầm nơi ruộng lúa mới gieo


Những đèn màu soi biểu ngữ vừa treo
Ánh phản quang từ áo người quét rác
Anh cảnh sát vẫn tuần tra canh gác
Tất cả đều làm đẹp bởi dáng xuân


Thường tết về mọi người được quây quần
Bên mâm cơm cúng tất niên ngày tết
Và tất thảy được đặt lên trên hết
Tưởng nhớ về nguồn cội tổ tiên ta


Tết mọi người đều tươi rạng như hoa
Gác lại ưu tư để hòa cùng cả nước
Mong cho nhau đạt mọi điều nguyện ước
Vui xuân về đón tết tựu đoàn viên!


29/01/2019
Nguyễn Đình Cường.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: ÔNG ĐỒ - Vũ Đình Liên

ÔNG ĐỒ

Vũ Đình Liên


Mỗi năm hoa đào nở

Lại thấy ông đồ già

Bày mực tàu, giấy đỏ

Bên phố đông người qua


Bao nhiêu người thuê viết

Tấm tắc ngợi khen tài

Hoa tay thảo những nét

Như phượng múa, rồng baỵ


Nhưng mỗi năm, mỗi vắng

Người thuê viết nay đâu

Giấy đỏ buồn không thắm

Mực đọng trong nghiên sầụ


Ông đồ vẫn ngồi đấy

Qua đường không ai hay

Lá vàng rơi trên giấy
Ngoài trời mưa bụi baỵ


Năm nay đào lại nở

Không thấy ông đồ xưa

Những người muôn năm cũ

Hồn ở đâu bây giờ?

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: CHỢ TẾT - Đoàn Văn Cừ

Dải mây trắng đỏ dần trên đỉnh núi

Sương hồng lam ôm ấp nóc nhà tranh

Trên con đường viền trắng mép đồi xanh

Người các ấp tưng bừng ra chợ tết.

Họ vui vẻ kéo hàng trên cỏ biếc

Những thằng cu áo đỏ chạy lon xon

Vài cụ già chống gậy bước lom khom

Cô yếm thắm che môi cười lặng lẽ

Thằng em bé nép đầu bên yếm mẹ

Hai người thôn gánh lợn chạy đi đầu

Con bò vàng ngộ nghĩnh đuổi theo sau

Sương trắng rỏ đầu cành như giọt sữa

Tia nắng tía nháy hoài trong ruộng lúa

Núi uốn mình trong chiếc áo the xanh

Đồi thoa son nằm dưới ánh bình minh

Người mua bán ra vào đầy cổng chợ

Con trâu đứng vờ rim hai mắt ngủ

Để lắng nghe người khách nói bô bô

Anh hàng tranh kĩu kịt quẩy đôi bồ

Tìm đến chỗ đông người ngồi giở bán

Một thầy khóa gò lưng trên cánh phản

Tay mài nghiên hí hoáy viết thơ xuân

Cụ đồ nho dừng lại vuốt râu cằm

Miệng nhẩm đọc vài hàng câu đối đỏ

Bà cụ lão bán hàng bên miếu cổ

Nước thời gian gội tóc trắng phau phau

Chú hoa man đầu chít chiếc khăn nâu

Ngồi xếp lại đống vàng trên mặt chiếu

Áo cụ lý bị người chen sấn kéo

Khăn trên đầu đang chít cũng bung ra

Lũ trẻ con mải ngắm bức tranh gà

Quên cả chị bên đường đang đứng gọi

Mấy cô gái ôm nhau cười rũ rượi

Cạnh anh chàng bán pháo dưới cây đa

Những mẹt cam đỏ chót tựa son pha

Thúng gạo nếp đong đầy như núi tuyết

Con gà trống mào thâm như cục tiết

Một người mua cầm cẳng dốc lên xem


Chợ tưng bừng như thế đến gần đêm

Khi chuông tối bên chùa văng vẳng đánh

Trên con đường đi các làng hẻo lánh

Những người quê lũ lượt trở ra về

Ánh dương vàng trên cỏ kéo lê thê

Lá đa rụng tơi bời quanh quán chợ .

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: NỒI BÁNH TẾT - Trịnh Thanh Hằng

NỒI BÁNH TẾT

Trịnh Thanh Hằng


Thời gian thấm thoát thoi đưa
Ngoảnh đầu một cái đã vừa hết năm
Chợ phiên mười sáu sau rằm
Mua lá mua lạt buộc chằng bánh chưng


Lang Liêu thuở ấy đã từng
Dâng vua đôi bánh tượng trưng đất trời
Thịt ba chỉ đã sắt rồi
Ướp thêm mắm muối,hồ tiêu cho vừa


Đậu xanh đãi vỏ ban trưa
Hoa vàng nếp cái đẩy đưa sạch làu
Lá dong xanh ngắt một màu
Gạo rồi tiếp đỗ thịt sau gói vào


Cháu chạy quanh quẩn xôn xao
Bà ơi lạt nhé buộc vào khỏi bung
Hớn ha hớn hở chạy vòng
Gói cho cháu cái bánh chưng con nào


Bập bùng bếp lửa lao xao
Hây hây má đỏ hồng hào đáng yêu
Cháu yêu bà lắm yêu nhiều
Mùa xuân đã tới cánh diều vút xa


Vài nồi bánh nữa đi qua
Cháu rồi sẽ lớn thay bà đón xuân
Ngồi bên bếp lửa quây quần
Cháu ngồi gói bánh bà phần bánh con


Rồi ngày mai ấy chắc còn
Răng vài ba chiếc héo hon bạc đầu
Mong rằng xuân chẳng vội đâu
Thong dong Tết đến ta giàu thời gian


Thơ và ảnh :Trịnh Thanh Hằng

Ảnh Trịnh Thanh Hằng
Ảnh Trịnh Thanh Hằng

Bài thơ: TẤT NIÊN NÀY ANH MONG NHÀ ĐÔNG ĐỦ Thơ: Hoàng Minh Tuấn

TẤT NIÊN NÀY ANH MONG NHÀ ĐÔNG ĐỦ

Thơ: Hoàng Minh Tuấn


Về đi em, quê mình mẹ đang đợi,

Về đi em cho thoả nỗi nhớ mong,

Em gái ơi, chiều nay mẹ bâng khuâng,

Xuân sắp đến mẹ nặng lòng thương nhớ!


Về đi em - cúc, mai, đào đang nở,

Quê nhà ta đang hối hả đợi xuân,

Về đi em, xuân đã đến rất gần,

Về đi em để lần sau mãi nhớ!


Quê hương mình đang đổi thay nhiều quá,

Em không về, mai lạ chẳng nhận ra,

Về đi em, mẹ đợi ở quê nhà,

Về đi em cùng quê ta đón TẾT!


Sống xứ người hỏi rằng em có biết,

Khi xuân về da diết ... mẹ nhớ ai,

Xuân sắp về ... nghe tiếng mẹ thở dài...

Anh thương lắm, xuân này em về nhé...!


Nhắn em rằng nếu mà em có thể,

Hãy gắng về em nhé chiều ba mươi,

Anh muốn TẾT này mẹ sẽ thật vui,

Ôm con gái vào người như thủa nhỏ!


TẤT NIÊN NÀY ANH MONG NHÀ ĐÔNG ĐỦ,

Vậy hãy về xin chớ có băn khoăn,

Về em nhé, về cùng mẹ đón xuân...

Đừng lỗi hẹn để rồi em hối tiếc!


Hà nội, 3/2/2019

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: MAI VÀNG CUỐI NĂM - Hồ Viết Bình

MAI VÀNG CUỐI NĂM

Hồ Viết Bình


Trầm ngâm bên gốc mai vàng

Ngắm từng bông nhỏ dịu dàng xinh tươi

Bông nào đang nở nụ cười

Bông nào mang cả đầy vơi nỗi buồn

Cuộc đời nắng, gió, mưa tuôn

Cuối năm vẫn nở muôn vàn nụ hoa.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: CHIỀU BA MƯƠI TẾT - NHỚ MẸ - Lê Hương

CHIỀU BA MƯƠI TẾT - NHỚ MẸ

Lê Hương


Con đi gần hết cuộc đời
Vẫn chưa thương hết những lời mẹ ru
Mẹ nay về cõi thiên thu
Đâu còn bóng mẹ đứng chờ trước hiên
Chiều ba mươi tết đoàn viên
Con về đã vắng mẹ hiền còn đâu
Chiều tà đã nhạt bóng câu
Dường như cũng thấu nỗi đau chia lìa
Còn mẹ con nhớ đường về
Nay con vắng mẹ đường quê thưa dần
Chiều ba mươi tết đầu xuân
Lòng con nhớ mẹ vạn lần mẹ ơi

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: LỘC TÌNH QUÊ - Nguyễn Ruyến

LỘC TÌNH QUÊ
Nguyễn Ruyến


Én đưa thoi lượn ngang trời
Dục tôi mau chóng về nơi quê nhà
Ghé một vòng chợ làng ta
Nhìn cô bác dịp mua quà chính phiên


Giản đơn cũng thể mọi miền
Chân quê giàu đức ít tiền thế thôi
Nhiều món sẵn ở nhà rồi
Gia giảm tô điểm đĩa xôi con gà


Chọn đào chuối bưởi táo na
Đẹp mâm ngũ quả cúng nhà tất niên
Chợ quê buôn thực bán hiền
Ồn ào trong sự an nhiên tình người


Gắp cua gạch mớ mùng tơi
Su hào bắp cải tôm tươi ớt cà
Đầu làng cuối xóm nào xa
Ấm lời đon đả thiết tha chào mời...


Vòng về theo tiếng à ơi
Gồ tre cong dáng bà ngồi võng đay
Ruộng đồng cõng cánh cò bay
Mờ xanh lúa chạm những ngày rét tê


Tết nghe nhẹ bước con về
Nâng niu chút lộc tình quê ngọt lành.

Tp Ninh Bình, 05 01 19
NGUYỄN RUYẾN.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: TẤT NIÊN - Nguyễn Hường

TẤT NIÊN

Nguyễn Hường


Gia đình đoàn tụ sum vầy
Quây quần ấm cúng đó đây rộn về

Hoan ca vui sướng tràn trề
Bữa cơm thân mật hả hê nụ cười


Ông bà cha mẹ rạng tươi
Luyến lưu tiễn cũ đón mười niềm vui

Một năm chóng vánh đẩy lui
Mùa Xuân đang tới ngậm ngùi Đông qua


Tình quê ấm áp mặn mà
Nâng ly chén rượu ái chà tuyệt phê


Thơ Nguyễn Hường
21/1/2019

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: NGÀY CUỐI NĂM CỦA MẸ - Kim Nhung

NGÀY CUỐI NĂM CỦA MẸ
Kim Nhung


Mẹ gánh hồn quê tới chợ chiều
Thân gầy áo bạc dáng liêu xiêu
Su hào bắp cải còn xanh mướt
Nải chuối hàng cau đã úa nhiều
Tất tưởi bao ngày nghe tết gọi
Âm thầm mỗi buổi nhặt hào tiêu*
Mẹ nghèo vất vả từng hôm sớm
Nức nở lòng con thấm vạn điều.


3/2/2019!!

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: CHỢ QUÊ - Phạm Hùng

CHỢ QUÊ

Phạm Hùng


Đàn gà nhỏ ngẩn ngơ tìm bóng Mẹ
Cụm dong giềng xơ xác lá chiều qua!

.............................................................

Bãi đất trống nơi đầu làng rộn rã
Khi giọt sương vẫn còn đọng trên cành
Quê tôi đấy mỗi ngày phiên tháng chạp
Rất ồn ào đẩy nhịp sống thêm nhanh.


Tiếng cười nói rộn ràng gây náo nhiệt
Người hỏi mua, kẻ mời bán không ngừng
Quả bưởi lớn còn nguyên cành vàng ruộm
Buồng chuối kia cao phải đến ngang lưng.


Mớ cải bẹ nom mỡ màng xanh mướt
Củ su hào nguyên phấn trắng tròn xoe
Cà chua đỏ nhìn mịn màng căng mọng
Những mớ hành đâu kém nõn nà khoe.


Cành ly trắng đang vươn mình kiêu hãnh
Gốc đào phai trổ lộc biếc mượt mà
Những bông cúc luôn nhẹ nhàng êm dịu
Những đóa hồng lại đài các kiêu sa.


Mấy đứa trẻ mon men ngồi xem chữ
Cụ đồ già mài mực hạ tứ thơ
Cô bán vải luôn mồm rằng lụa tốt
Mấy chàng trai thấy gái đẹp... lượn lờ.


Non thúng nếp Mẹ đong về gói bánh
Bán đôi gà, mua thịt lợn làm nhân
Vài ký đỗ, cân miến cùng hoa quả
Ồ thì ra... Tết Nguyên Đán đã gần.


Những ký ức của một thời con trẻ
Chờ bánh chưng, mong áo mới... ùa về
Vẫn xuôi ngược giữa dòng đời hối hả
Nay đắm chìm trong một góc chợ quê.

PH. 05.01.2017.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: BẬC MỚI THỀM XUÂN - Đoàn Thịnh

BẬC MỚI THỀM XUÂN

Đoàn Thịnh


Thuyền chất hết buồn vui năm trước
Đậu bến ba mươi mạn trĩu đầy
Người bối rối nhau đêm thao thức
Sào cắm , tay chìa nắm lấy tay .

Thềm xuân bậc mới vui mở đón
Dắt nhau lên trong rực ráng chiều
Hương ngát từ bấy nhiêu ngày cũ
Đượm lại thơm đầy những lời yêu.


ĐT

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: TẾT CỦA EM - Trần Tân

TẾT CỦA EM

Trần Tân


Xuân đã đến trong nắng vàng rực rỡ
Nhánh đào kia hé nụ đón xuân sang
Dưới bóng chiều hai đứa trẻ lang thang
Đã lâu lắm nó chưa từng biết Tết.


Kể từ khi mẹ cha rời đi hết
Bốn năm rồi thuở nó mới lên mười
Nhìn thằng em thơ dại vẫn mỉm cười
Đâu có biết mẹ cha đi mãi mãi.


Có nhiều lúc ôm em buồn tê tái
Mắt rưng rưng nhìn phố xá nhiều màu
Em khóc đòi, hỏi mãi mẹ cha đâu
Ở trên đó.! Mẹ cha ngồi trên đó.


Em ngủ đi rồi mai này sẽ rõ
Mẹ sẽ về, em ráng ngủ đi em
Tết đến rồi anh sẽ dẫn đi xem
Đêm giao thừa pháo hoa bay sáng rực.


Em được ăn ổ bánh mì nhiều thịt
Hãy ngủ ngoan đừng khóc nữa nghe không
Còn chút tiền anh sẽ mua áo bông
Cho em mặc vì ngoài trời rất rét.


Anh sẽ cố cho em hương vị Tết
Nói xong rồi nước mắt nó cũng rơi
Đã bao lần thì thầm tiếng mẹ ơi
Và ngước mặt nhìn trời cao vời vợi


Vẫn tin rằng mẹ cha đang ngó tới
Bởi ngày xưa mẹ dạy vẫn nhớ lời
Khi chết đi ta sẽ bay lên trời
Rồi sẽ được làm ngôi sao tỏa sáng.


Ở đâu đó vẫn còn nhiều bất hạnh
Những mảnh đời thiếu vắng cả mẹ cha
Dưới gầm cầu ngồi ngắm bao người qua
Tết chỉ ước một bộ quần áo mới.


Tác giả : Trần Tân

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: NGÀY CUỐI NĂM - Nguyễn Lan Hương

NGÀY CUỐI NĂM

Nguyễn Lan Hương


Cuốn lịch trên tường mỏng đi theo thời gian

Để cả năm trôi nhanh về ngày cuối

Tháng Giêng như người nông nổi

Vội vàng bỏ bến mùa đông

Cuối năm rồi ta còn kịp nữa không

Dừng hết lại những âu lo mùa cũ

Chắc nỗi nhớ bỏ quên chưa cất giữ

Nên trở về nguyên vẹn phía ngày xưa

Cuối năm rồi vồi vội những bán mua

Phố cũng chật những tính toan được mất

Cũ chưa qua và mới còn chưa thật

Bóng ai gầy gánh nặng những mưu sinh

Cuối năm rồi vội cả ánh bình minh

Ngày sợ ngắn gọi mặt trời dậy sớm

Lạ mà quen như xuân vừa mới chớm

Ngày cuối năm có kịp hẹn nhau về?

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: BỮA CƠM CHIỀU - Đỗ Hương

BỮA CƠM CHIỀU

Đỗ Hương

Thành kính mời cơm Anh Hùng Liệt Sĩ ĐXT cùng các AHLS đã hy sinh bảo vệ Tổ Quốc năm 1979.


Thay anh, em về thăm cha
Đường làng vẫn còn tãi nắng
Hình như đông còn lựng khựng
Đợi xuân ước hẹn giao mùa


Đầu thôn thưa tiếng chuông chùa
Sư Bà đã theo tiên tổ
Cầu Lùm cây Đa cổ thụ
Đã thôi tỏa bóng xuống đời


Như những con gà mâm xôi
Gạo, Đa làng ta thật hiếm!
Trăm năm bóng cây Đa Yến
Chở che con người Hưng Yên


Cha vẫn ngồi đợi bên thềm
Lắng nghe bước chân đầu ngõ
Chỉ còn lao xao lá gió
Con trai người thôi không về


Chiều nay các anh ở đâu
Lần theo chuông chùa vừa thỉnh
Gọi hồn người đi xa vắng
Về xơi bữa cơm quê nhà


Bao nhiêu năm tháng đi xa
Quê người đôi chân rã
mỏi
Nhớ bát riêu cua với cà
Buổi chiều nhập nhòa sương khói...


(Thơ & ảnh minh hoạ Đỗ Hương)

Ảnh Đỗ Hương
Ảnh Đỗ Hương

Bình luận

Có Thể Bạn Quan Tâm ?