Top 15 Bài thơ lục bát hay về cha mẹ

Tình cha mẹ luôn là ngôn từ bất tận trong thơ ca ,và cha mẹ như vầng dương luôn hiện hữu trong trái tim của mỗi người con khi có cha mẹ và còn cha mẹ trên đời này. Mùa Vu Lan nhớ về cha mẹ như một lời tri ân sâu đậm, hạnh phúc cho những ai còn có cha mẹ ở bên cạnh, hãy trân trọng người cha, người mẹ đã tần tảo nuôi con khôn lớn bằng chính dòng sữa ngọt dù là vùng cao hay thành phố. Chúng tôi xin trân trọng giới thiệu với bạn đọc những bài thơ lục bát hay về cha mẹ.

Bài thơ: Lục bát yêu thương _ Dạ Quỳnh

LỤC BÁT YÊU THƯƠNG

Thơ Dạ Quỳnh


Cho con về lại ngày xưa

Tìm hình dáng mẹ nắng mưa bốn mùa

Vai gầy gánh buổi chợ trưa

Áo nâu ướt đẫm chẳng chừa chỗ khô.


Ngoài đồng con diếc, con rô

Bóng cha đổ xuống những bờ mương xanh

Bao nhiêu hoa trái ngọt lành

Cơm cha, áo mẹ kết thành đời con.


Nửa đời chưa đủ vuông tròn

Mẹ ơi! Má thắm môi son phai màu

Vệt thời gian thẳm hằn sâu

Mẹ ơi! con sợ bể dâu cuộc đời.


Ngoài kia rộng lớn biển khơi

Chẳng bằng cha mẹ... đất trời yêu thương.

Ảnh minh họa nhiếp ảnh gia Hung Hoang
Ảnh minh họa nhiếp ảnh gia Hung Hoang

Bài thơ: Nghĩ về ngày lễ Vu Lan _ Nguyễn Ba

NGHĨ VỀ NGÀY LỄ VU LAN

Thơ Nguyễn Ba

23/8/2018


Nặng lòng ngày lễ vu lan

Bâng khuâng dạ lại dâng tràn nhớ thương

Bùi ngùi thắp nén tâm hương

Tạ ơn cha mẹ tận phương trời nào.


Không thầy đời sẽ ra sao

Thiếu công cha mẹ con nào thành nhân

Số hèn kẻ mọn bụi trần

Sinh nhai thân phải lo thân chẳng tày.


Song thân như trái chín cây

Sinh thời nào đã một ngày chăm lo

Vu lan nhớ, lễ có to

Một ngày có đổi tơ vò quanh năm?

Ảnh minh họa nhiếp ảnh gia Hung Hoang
Ảnh minh họa nhiếp ảnh gia Hung Hoang

Bài thơ: Tượng đài sống - Trịnh Thanh Hằng

TƯỢNG ĐÀI SỐNG

Thơ Trịnh Thanh Hằng

(Kính tặng mẹ thân yêu)


Năm nay mẹ tám mươi rồi

Đèn vàng trước gió cuộc đời phong ba

Đời mẹ thực lắm xót xa

Ông trời cũng có khi là bất công.


Gần ba mươi tuổi lấy chồng

Nuôi ba con dại mẹ không quản gì

Những đêm mưa gió dầm dề

Đội mưa xúc ốc mang về nuôi con.


Thời bao cấp mẹ héo hon

Cơm ăn chẳng đủ mẹ bòn măng tre

Bao công lắp được chiếc xe

Khung Thống Nhất , phụ tùng phe chợ Giời.


Mẹ còn đứt gánh giữa đời

Cũng vì chữ hiếu nên rời chồng ra

Vừa làm mẹ vừa làm cha

Giếng đào xây bếp việc nhà đàn ông.


Những đêm mưa gió bão bùng

Căn nhà dột nát chăn mùng ướt lem

Một mình xoay giữa đêm đen

Nuôi con khôn lớn mẹ xem chuyện thường.


Các con tới lớp tới trường

Học hành đầy đủ đường đường mẹ đưa

Một đời chẳng quản nắng mưa

Nuôi con khôn lớn mẹ thừa chí trai.


Chuyện xưa dĩ vãng ngày dài

Nay con kể lại mẹ bài trường ca

Tượng đài chẳng ở đâu xa

Tượng đài với chúng con là mẹ đây

Ảnh minh họa nhiếp ảnh gia Hung Hoang
Ảnh minh họa nhiếp ảnh gia Hung Hoang

Bài thơ: Vu lan nhớ mẹ - phan Thị Tuyết Vân

VU LAN NHỚ MẸ.
Thơ Phan Thị Tuyết Vân


Hoàng hôn
Buông vạt nắng buồn.
Vu lan nhớ mẹ
Mà tuôn lệ sầu .
Một ngày
Quặn thắt nỗi đau.
Một ngày tiễn mẹ
Mưa ngâu trắng đường.

Ngỡ rằng
Tiếng nói thân thương.
Lời ru thủa nhỏ
Vẫn thường bên con.
Nhớ sao
Ánh mắt mỏi mòn.
Thời gian đã nhuộm
Nét son bạc màu.

Trăng gầy
Leo lét canh thâu.
Đêm mơ thấy mẹ
Mà đau nhói lòng.
Mẹ giờ
Ở cõi hư không.
Cài lên ngực áo
Nụ hồng con dâng...!!!!


Giọt Mưa Thu
HN 22/8/2018
(Bài thơ viết về mẹ tôi. Người đã ra đi đúng mùng 1/7 âm lịch tiết trời mưa ngâu.)

Ảnh minh họa nhiếp ảnh gia Hung Hoang
Ảnh minh họa nhiếp ảnh gia Hung Hoang

Bài thơ: Nhớ mẹ - Phan Thu Hà

NHỚ MẸ

Thơ Phan Thu Hà

(nhân mùa vu lan)


Mẹ giờ biền biệt một phương

Cõi đời di ảnh khói hương nhạt nhoà

Con ngăn giọt lệ vỡ oà

Tưởng như mẹ chỉ đi xa ...sẽ về.


Bao lần chợt tỉnh giấc khuya

Lặng nghe lời gió thầm thì bên song

Chơi vơi nhói buốt trong lòng

Mẹ đi về chốn hư không thật rồi.


Tháng ngày nhớ mẹ mẹ ơi

Bên tai còn vẳng bao lời yêu thương

Một đời trải mấy phong sương

Gian nan đời mẹ dẫn đường con đi.


Cho dù đôi ngả biệt ly

Tình thương lòng mẹ khắc ghi không mờ

Lời ru tự thuở ấu thơ

Trong tim con đến tận giờ riêng mang.


Đường trần một cõi thênh thang

cho con mẹ để muôn vàn dấu yêu

Đời tre vất vả chắt chiu

Cho măng cứng cáp sớm chiều vươn nhanh.


Mẹ ơi ơn nghĩa sinh thành

Tựa như trời bể cao xanh khôn cùng

Nếp nhà để đức cho con

Một đời nguyện giữ lòng son không mờ.


Hương lòng con gửi vào thơ

Xin người nhẹ bước đến bờ bến vui

Mẹ về chốn ấy xa xôi

Yêu thương còn mãi tình người bên con.

Ảnh minh họa nhiếp ảnh gia Hung Hoang
Ảnh minh họa nhiếp ảnh gia Hung Hoang

Thương cha - Lê Thế Thành

THƯƠNG CHA

Thơ: Lê Thế Thành

Thương cha nhiều lắm cha ơi

Cày sâu cuốc bẫm,một đời của cha

Đồng gần rồi tới ruộng xa

Ban mai vừa nở, chiều tà, sương rơi

Nếp nhăn vầng trán bên đời

Vai cha mái ấm bầu trời tình thương

Dìu con từng bước từng đường

Lo toan vất vả đêm trường năm canh

Bàn tay khô, cứng, sỏi, sành

Ôm con mưa, nắng, dỗ dành, chở che

Cha là chiếc võng trưa hè

Ru con ngon giấc tuổi thơ ngọt ngào

Cha là những hạt mưa rào

Cho con uống mát biết bao nhiêu lần

Giờ đây con đã lớn khôn

Công cha như núi Thái Sơn trong lòng!!!


(Lê Thế Thành)

Thương cha - Lê Thế Thành

Bài thơ: Mẹ tôi - Phạm Văn Ngoạn

MẸ TÔI

Thơ Phạm Văn Ngoạn


Con cò lặn lội bờ sông

Lam lũ nuôi chồng, nuôi cả đàn con

Tháng năm thân mẹ hao mòn

Sớm khuya vất vả, héo hon khô gầy.


Cho con cuộc sống hàng ngày

Dậy con khôn lớn dựng xây cuộc đời

Lẽ thường nước mắt chảy xuôi..

Vu lan nhớ mẹ, con ngồi lệ tuôn.


Biển khơi, nhờ có nước nguồn

Phận con chưa kịp đền ơn cao dầy

Tâm nhang, thấu tận trời mây

Cầu hương linh mẹ, tháng ngày thảnh thơi.


Cửu tuyền, mẹ hãy ngậm cười

Cha sinh, mẹ dưỡng, một đời tri ân.

Ảnh minh họa nhiếp ảnh gia Hung Hoang
Ảnh minh họa nhiếp ảnh gia Hung Hoang

Hiếu đạo bi ca - Arolik

HIẾU ĐẠO BI CA

Thơ: Arolik


Mẹ cha sống đến tuổi già,

Không cần vật chất, chỉ là yên vui.

Con không hiểu được thì thôi…

Mẹ đành câm lặng, quẹt đôi lệ sầu…

Con giờ chỉ thiết sang giàu,

Bỏ quên cha mẹ bạc đầu đơn côi…

Ngẫm trong hiếu sự hiện đời,

Chỉ toàn hình thức, buông lơi tâm hiền.

Tánh tình loạn động, khùng điên,

Đẩy cha, đuổi mẹ bao phiên ra đường.

Song thân chẳng chỗ tựa nương,

Mà con đành bỏ không thương, không chào…

Ngày ngày thấy mẹ ra vào,

Mặt lơ ngó đấy, chẳng bao giờ cười.

Mẹ cần chi những cơ ngơi?

Chỉ cần con cái trọng nơi tinh thần!

Vậy mà con chẳng muốn gần,

Xa cha, cách mẹ, thích, cần lợi danh.

Phận nghèo sợi chỉ, áo manh,

Mẹ xưa đau đớn đẻ sanh con khờ,

Nuôi con lớn đến bây giờ,

Mẹ nào đòi hỏi, trông chờ tiền con?

Ngàn năm tâm hiếu đã mòn,

Bây giờ chữ hiếu không còn như xưa…

Người người chẳng kể nắng mưa,

Tranh danh, đoạt lợi, bỏ bừa mẹ cha.

Lại còn hắt hủi, kêu ca,

Không lo chăm sóc, còn la với rầy.

Mẹ già thân bệnh, ốm gầy,

Đã không cấp dưỡng còn hay bòn tiền.

Mẹ thương con cực-khổ-phiền,

Không đòi, không hỏi của tiền con chi!

Vậy mà con vẫn khinh khi,

Đành lòng xét nét, cả nghi mẹ hiền.

Chỉ vì tham một chữ tiền,

Bán tình ruột thịt, chia liền rõ ra.

Sợ mẹ ăn bám vào ta,

Quên luôn nghĩa mẹ, tình cha cao vời.

Mẹ đem ta đến với đời,

Nuôi ta khôn lớn, dạy thời nghĩa nhân.

Giờ đây ta bán tình thân,

Gạt phăng hiếu đức, thâm ân mẹ hiền.

Cũng do bởi hám đồng tiền,

Lợi danh mờ mắt, đảo điên tâm thần.

Mẹ ơi…! Đời khổ vô ngần!

Đừng đau, đừng khóc! Tình thân vỡ rồi…

Mẹ mong Phật cứu con ơi...!

Chẳng cầu cho mẹ chơi vơi thân già.

Lòng dù nặng trĩu, lệ sa,

Mẹ thành tâm nguyện Di Đà độ con!

Tình mẹ sánh tựa núi non,

Sông sâu, biển lớn, dành con hết rồi…

Mẹ nào oán trách con tồi?

Luôn thầm sám hối kiếp đời đắng cay…

Mẹ tin Nhân Quả xếp bày,

Luôn thầm hồi hướng giúp thay con khờ!

Mẹ đi nặng trĩu bơ vơ…

Con thì hể hả ngó lơ mẹ già.

Thôi thì mẹ trả hết mà...!

Không phiền con nữa, mẹ ra ngoài đường…

Mẹ già chẳng chốn tựa nương,

Vẫn cầu Bồ Tát vấn vương con giùm!

Đường xa dáng mẹ lum khum,

Hồng trần ác trược, gông cùm tái tê...

Tỉnh rồi! Mẹ gạt u mê,

Tín thành niệm Phật, Bồ Đề tâm khai.

Mẹ mừng được thấy Như Lai,

Con thì đọa mãi trong loài súc sanh…

Nếu ai còn chút tâm lành,

Kính thương cha mẹ, trời dành phước to.

Bạc tiền chớ giữ bo bo,

Của kho cũng hết, hãy cho đi nhiều!

Mấy lời pháp nhũ nhiễu điều,

Khuyên người hiếu thuận nghiệp tiêu, tội mòn.

Bằng không ác quả sẽ còn,

Muôn đời, ngàn kiếp chẳng sờn hết đâu!

Ngẫm trong thế cuộc bể dâu,

Mấy người tâm hiếu làm đầu hỡi ai...?

Gắng tu sửa để một mai,

Dạy hàng con cháu không sai Pháp lành.

Pháp kia chẳng diệt, chẳng sanh,

Pháp kia: Nhân - Quả tâm thành vâng theo.

Nguồn Internet
Nguồn Internet

Bài thơ: Lời tri ân - Nguyễn Thị Nguyệt Anh

LỜI TRI ÂN

Thơ : Nguyễn Thị nguyệt Anh


". Nước biển mênh mông không đong đầy tình Mẹ

Mây trời lồng lộng không phủ kín công Cha "

Vu lan đến với mọi nhà

Lòng con trống trải chốn xa quê người.


Bông hồng màu thắm đẹp tươi

Con xin tặng Mẹ phương trời Việt Nam

Thân cò lặn lội quan san

Rầm mưa rãi nắng nuôi đàn con thơ.


Chăm lo từng phút từng giờ

Hơi mòn sức kiệt bơ phờ tháng năm

Màn trời chiếu đất Cha nằm

Lao tâm khổ tứ mắt hằn chân chim.


Rừng thiêng núi hiểm đi tìm

Ngọn rau củ sắn đá in lốt giầy

Vầng dương đã lặn vào mây

Vắng cha nhà quạnh lệ đầy tiếc thương.


Tử sinh một cõi vô thường

Tình sâu nghĩa nặng vấn vương xót lòng

Tâm thành dưới ánh đèn chong

Con xin dâng kính bông hồng Cha yêu.


Ơn trên ghi lại những điều

Song thân chỉ dậy bấy nhiêu nên người

Ảnh minh họa nhiếp ảnh gia Hung Hoang
Ảnh minh họa nhiếp ảnh gia Hung Hoang

Bài thơ: Mẹ tôi - Nguyễn Mỹ Hạnh

MẸ TÔI

Thơ Nguyễn Mỹ Hạnh


Mẹ ngồi đếm tiếng thời gian

Khúc kha khúc khích bên giàn Mùng Tơi

Ngỡ rằng con đã về rồi

Nụ cười móm mém trên môi...


Mẹ mừng!

Đắng cay ngang trái đã từng

Đớn đau giấu lệ trọn thương con mình

Tảo tần từ chớm bình minh

Lưng còng mẹ gánh im thinh khuya trời...


Mồ hôi mẹ _ tiếng con cười

Nước mắt mẹ đổi cuộc đời an yên

Mẹ giành trăm nỗi muộn phiền

Cho con tung cánh mọi miền trời xanh.


Mẹ ngồi dệt nắng bên mành

Con về, mẹ tặng an lành bé thơ

Sáng trông

Trưa đợi

Tối chờ

Bước chân quen thuộc....

“Con khờ phải không ?”


À ơi... mẹ ngóng mẹ trông

À ơi...khúc hát tấm lòng mẹ tôi!

Ảnh minh họa nhiếp ảnh gia Hung Hoang
Ảnh minh họa nhiếp ảnh gia Hung Hoang
Hoàng Chẩm 2019-11-23 07:54:04
Tuyệt vời những bài thơ về Mẹ

Bài Thơ: con về - Phan Thúc Định

CON VỀ!
Thơ Phan Thúc Định


Con về bên mẹ chiều nay
cổng mòn in dấu bàn tay mẹ cầm!
mỗi ngày mấy bận ra trông
bước ra thoăn thoắt ngắt lòng trở vô!


Phải chăng sinh mẹ để chờ?
sinh con để cứ đổ thừa ngái ngôi!
dạ thưa như thể đãi bôi
bao dung nên mẹ mấy đời giận con!

Nhìn con buồn bỗng hết buồn
con về mẹ thấy khỏe hơn mấy phần
mắt cười ngắm nghía đầu, chân...
mẹ ơi con ngoại tứ tuần còn đâu!

Mới hay lòng mẹ con giầu
đầu hai thứ tóc vẫn đau đáu lòng
trải bao nắng dãi mưa dầm
với mẹ con mãi trong vòng ấu thơ!

Phủ Quỳ nhớ mẹ, 22/8/2018.
Cụ Định.

Ảnh minh họa nhiếp ảnh gia Hung Hoang
Ảnh minh họa nhiếp ảnh gia Hung Hoang

Lục bát về mẹ - Phan Hạnh

LỤC BÁT VỀ MẸ

Thơ: Phan Hạnh


Cả đời mẹ vẫn theo con

Nắng mưa sương gió mãi còn đeo mang

Muối dưa nghịch cảnh trái ngang

Thơm tho trong sạch đàng hoàng yên vui

Xua đi bao cảnh bùi ngùi

Vì ta có mẹ đậm mùi nghĩa nhân

Dũa mài rèn luyện bản thân

Giữ gìn khí phách bình an mạnh lành

Mẹ cười hoa nở tươi xanh

Con vui thấy mẹ hiền lành đáng yêu

Cho dù cuộc sống liêu xiêu

Nhờ Người con hiểu được điều thâm sâu

Vững tay vượt sóng bể dâu

Sẻ chia chung sức thương nhau thật lòng

Tuy chưa hoàn hảo thắm hồng

Nhưng ta vẫn thấy ấm nồng tình thân.

Nguồn Internet
Nguồn Internet

Bài thơ: Trăng viễn xứ - Hoàng Hôn Đỏ

TRĂNG VIỄN XỨ

Thơ Hoàng Hôn Đỏ


Cánh hoa trước gió la đà

Con giờ lưu lạc... quê nhà dõi trông

Mẹ ơi mùa cải đã ngồng

Chiều rơi ngập lối dòng sông lững lờ.


Gối đầu trên những giấc mơ

Dài theo nỗi nhớ vô bờ mẹ ơi

Bàn chân đã mấy mùa rồi

Không về trắng cả mưa rơi đầu hè.


Cỏ may lay lắt triền đê

Cánh cò lặn lội tiếng ve dãi dầu

Thương đời mẹ lắm bể dâu

Long đong khuya sớm phai màu tóc sương.


Con tìm lại tháng ngày thương

Lật dòng kí ức dặm trường con mang

Mẹ ơi sương lạnh gió ngàn

Nhìn trăng viễn xứ miên man giọt buồn.


Nỗi niềm trong dạ bâng khuâng

Con mơ một buổi chiều xuân con về

Đêm này thao thức hồn quê

Mẹ ơi trăng đã bên lề phố xa.

Ảnh minh họa nhiếp ảnh gia Hung Hoang
Ảnh minh họa nhiếp ảnh gia Hung Hoang

Bài thơ: Mẹ ơi - Nghi Lâm

MẸ ƠI!

Thơ Nghi Lâm

Mẹ ơi sao vội lìa đời
Khi con thành đạt như lời Mẹ khuyên
Nhớ ngày gian khổ truân chuyên
Cơm ngon canh ngọt để riêng con dùng.


Mẹ thời dưa mắm muối vừng
Rau xanh đơn giản để đừng ốm đau
Khổ thân Mẹ biết dường nào
Lo cho con trẻ mai sau vững vàng.


Hạ về thu đến đông sang
Người không ai oán kêu than nửa lời
Mong manh trong chiếc áo tơi
Vẫn luôn quang gánh chợ đời bán buôn.


Nay con nhớ lại mà buồn
Mẹ không còn nữa lệ tuôn đôi dòng!


(Sài Gòn, trưa 22/8/2018. Nhớ về Mẹ của tôi,khi các con đã nên người mà không được đền ơn đáp nghĩa. Vì Mẹ ra đi đột ngột sau cơn bạo bệnh, lúc Người chưa đến tuổi 60!)

Ảnh minh họa nhiếp ảnh gia Hung Hoang
Ảnh minh họa nhiếp ảnh gia Hung Hoang

Bài thơ: Nhớ mẹ - Tony Bui

NHỚ MẸ

Thơ : Tony Bui


Năm năm chẳng gặp Mẹ rồi

Thiếu cha vắng Mẹ con ngồi ruột đau

Xuân đi khăn chít một màu

Áo tang bạc phủ trắng phau đất trời.


Trúc đào lệ đẫm đầy vơi

Dạ buồn tan nát rụng rời con tim

Nhớ thương tâm khảm luôn tìm

Bóng người xa khuất lặng im như tờ.


Con về nhà quạnh bơ vơ

Cau buồn chẳng trổ trầu giờ héo khô

Con xin mấy giọt cam lồ

Giải đi nghiệp chướng xô bồ đẩy lui.


Từ đây ám muội đã lùi

Gia trung êm ấm người vui suối vàng

Nay ngày của Mẹ đèn nhang

Thành tâm kính cẩn lạy hàng song thân.


Cháu con khắp nẻo xa gần

Nhờ ơn phước tổ hồng ân của Người

Gia đình hoà thuận muôn đời

Anh em quần tụ ghi lời dậy xưa.

Ảnh minh họa nhiếp ảnh gia Hung Hoang
Ảnh minh họa nhiếp ảnh gia Hung Hoang
Tiến Tài 2020-03-15 19:50:07
hay

Bình luận

Có Thể Bạn Quan Tâm ?