Top 10 Bài thơ hay viết cho người cao tuổi nhân ngày quốc tế người cao tuổi 1-10

Khi về già con người đã có nhiều trải nghiệm hơn về cuộc đời, cũng chính vì vậy mà người già thường có suy nghĩ chín chắn và biết bằng lòng với những gì mình đang có. Người già luôn là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho con cháu nhờ những kinh nghiệm sống quí báu mà họ truyền lại. Nhân ngày quốc tế người cao tuổi 1-10, Chúng tôi xin giới thiệu những bài thơ hay viết cho người cao tuổi.

Bài thơ: Yêu mình - Phan thúc Định


YÊU MÌNH!
Thơ Phan Thúc Định

Phụ nữ này! Đừng trễ nải nghe chưa!
Ngoài bốn mươi đừng nghĩ rằng chấm hết!
Dẫu bộn bề trăm ngàn công việc
Thì yêu mình phải là việc đầu tiên!

Đừng tự ti trước những vết chân chim
Quầng da nám hằn in trên khuôn mặt
Ai cưỡng được bụi thời gian hiu hắt
Quy luật mà! Sao cứ phải già non?

Hãy bối tóc cao mỗi bận ra đường
Và son phấn nhưng nhớ đừng đậm qúa
Thoảng nước hoa cho đời xanh sắc lá
Bỏ lại phía sau cơm áo nhọc nhằn!

Hãy gọi bạn bè tám chuyện rồi đi ăn
Trên bàn tiệc vẫn sẵn sàng nâng cốc
Chiều xuống phố tập thể hình thể dục
Thả hồn mình trên cỏ cát biển ru!

Đừng nhốt mình trong thế giới ngục tù
Của khuôn phép và thiên chức gì đó...
Thiên chức làm người là thiết tha nắng gió
Đừng như bến gầy nằm đợi hết trăm năm!

Phủ Quỳ, 29/9/2018.
Cụ Định.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: TÌNH TRI KỈ - Trịnh Thanh Hằng


TÌNH TRI KỈ
Thơ Trịnh Thanh Hằng


Lâu lâu bạn móm mới sang
Buôn vài câu chuyện lan man tào phào
Rằng cụ sức khỏe thế nào
Cảm ơn tôi vẫn không sao "phình phường"

Mỏi lưng cụ ngả xuống giường
Để tôi đi lấy gói đường về pha
Tuổi mình chỉ thích cháo hoa
Sì sà sì sụp thế là dễ trôi

Cao lương mỹ vị thì thôi
Dành cho con cháu chúng tôi không màng
Lấy cốc nước vối làm sang
Lấy nồi cháo loãng hơn hàng tiến vua

Tuổi này chẳng thiết hơn thua
Sống vui sống khỏe nô đùa cháu con
Chúng mình qua mấy lần son
Tai thì nghễnh ngãng vẫn còn thích buôn

Dưỡng sinh thể dục khỏi buồn
Nâng cao sức khỏe lại luôn yêu đời
Chín mươi kể cũng chơi vơi
Sống vui sống khỏe xáo xơi hoa màu

Trồng cây nhổ cỏ bắt sâu
Chăm vườn rau sạch sá đâu tuổi già
Hôm nay hái được mớ cà
Cụ cầm một ít về nhà mà ăn

Mai ngày đi lại khó khăn
Nhớ chống gậy nhé sang thăm bạn hiền
Chúng mình trời đã se duyên
Tri ân tri kỉ hẹn tiền kiếp sau.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: BUỒN VƯƠNG... - Nguyễn Thị Xuân Hương


BUỒN VƯƠNG...
Thơ Nguyễn Thị Xuân Hương


Tóc em bạc rồi anh thấy không
Từng sợi trắng cứa tim nồng giăng lối
Những suy tư những dỗ lòng đêm tối
Đẫm màu sương

Người đàn bà đi qua những yêu đương
Gói đa đoan,em dấu vào vết chân chim in buồn nơi khoé mắt
Chữa vết thương bằng nụ cười héo hắt
Tóc... sợi bạc thêm

Lặng im nào... ơi tiếng vĩ cầm đêm
Da diết thế lãng quên nào ngủ được
Lại muốn níu bàn chân ai bội ước
Đếm giọt thời gian...

_1/10/2018_

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: MÓN QUÀ - Đỗ Hương


MÓN QUÀ
Thơ Đỗ Hương


Cha bây giờ trong veo như đứa trẻ
Trầm mặc ngồi nghĩ ngợi mông lung
Tấm lưng đổ dài như một dòng sông
Chiếc khăn mải miết hôn lên từng giọt mồ hôi thân thể

Thương yêu lắm! Con như người mẹ trẻ
Chăm bẵm Người như chăm bẵm con thơ
Nắn bàn tay đồi mồi như đốm nắng mùa thu
Dạy Người tập gõ tay kiếm tìm kí ức

Như ngọn gió thu mong manh thổn thức
Người lần lần vãn chuyện với tôi
Người bảo rằng: " con hãy ở lại chơi"
Tôi quay đi giấu chính mình ngấn lệ!

Vầng.
Cha lẫn rồi!
Con sẽ chăm chút như ngày tấm bé
Thích quà gì con sẽ bằng được mua ngay
" Đứa trẻ " của tôi ơi! Con biết ngày ngày...
Cha thèm lắm " món quà" ngồi bên người xoa bóp!

Xưa con bé, có bao giờ cha thiếu sót?
Cả món ăn tinh thần cũng đầy ắp tim con
Nhà ta nghèo lại xa ngái đất Hưng Yên
Buộc dây thừng, chiếc xe con... đến thủ đô, cha kéo...

Từng đoạn đường ... cút kít bên cha, con lẽo đẽo
Có phải 300 cây đâu, mà
không đến được, đúng không cha?
Ba mươi cây số dài, dằng dặc những ổ gà
Hàng cháo quảy ven
đường, lần đầu con nếm bỏng

Cháo dậy mùi chai, cọng rau răm thái mỏng
Chiếc bát xinh, cái quảy thơm giòn
Cha ngồi ngắm con ăn và tấm tắc khen ngon
Đó là hồi thập niên 70 cha ơi, cha còn nhớ?

Giờ cõi tạm chòng chành bên bồi bên lở
Hơn chín mươi mùa, cây khóc tiễn lá đi
Cả hai cuộc thánh chiến cũng qua, chớp mắt, thần kì
Đây chặng cuối cùng,
ngót nghét gần thế kỉ!

Đêm về thủ đô, đêm rưng rưng không ngủ
Khổ những mùa thu lá rụng tiêu điều
Con nằm nhớ cha...nhớ lắm, cha yêu!
Con đang còn cha là một điều hạnh phúc!

27/9/2018
SunNy Do

Ảnh tác giả Đỗ Hương cùng Cha
Ảnh tác giả Đỗ Hương cùng Cha

Bài thơ: TUỔI GIÀ CẦN SẺ CHIA VÀ THẤU HIỂU - Nguyệt Sương


TUỔI GIÀ CẦN SẺ CHIA VÀ THẤU HIỂU
Thơ Nguyệt Sương


Trong cuộc sống mấy ai người không trải
Lúc tuổi già theo quy luật thời gian
Cõi trăm năm thoáng chốc mây ngàn
Như giấc mộng cõi hồng trần ta ở

Thất thập cổ lai hy rồi cũng về gõ cửa
Bình thản thôi đón nhận tựa niềm vui
Những sân si ân oán cuộc đời
Xin gác lại sau nụ cười an lão

Thì người nhé trong nhân gian hư ảo
Dẫu biết rằng còn nhiều lắm khổ đau
Còn nhiều lắm những kiếp sống u sầu
Hãy trân quý hiểu thấu người cao tuổi!

Xin hãy đừng để tuổi già phải khổ
Phải cô đơn lẻ bóng một mình
Phải vất vả vật lộn mưu sinh
Khi nằm xuống không người thân bên cạnh

Xin đừng để người già bất hạnh
Nước mắt tháng năm đã đặc quánh lại rồi
Dẫu khổ đau cũng chẳng thể nào rơi
Mà chảy ngược vào sâu tâm khảm

Tuổi già đến sẽ sợ cô đơn lắm
Sợ thế gian vô cảm trước cuộc đời
Sự sống chết nhẹ tựa chiếc lá rơi
Nhưng rất cần sự sẻ chia ấm cúng

Xin hãy chăm lo để người già vui sống
Được an nhiên bên con cháu cuối đời
Sống ấm áp đơn giản mà vui tươi
Tâm an lạc trước khi rời cõi tạm!
29/9/2018

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: MUỐN THÊM TUỔI THÊM VUI - Nguyễn Đình Cường


MUỐN THÊM TUỔI THÊM VUI
Thơ Nguyễn Đình Cường

Ai cũng mong sống cho hết tuổi già
Được các cháu gọi ông bà trìu mến
Như người qua sông mong cho đò cặp bến
Chỉ từng đó thôi, đâu có ước gì nhiều!

Tuổi về chiều biết sống được bao nhiêu
Muốn thì lắm! Qũy thời gian có hạn
Ta đã ngẫm nên khuyên cùng các bạn
Chuyện giàu sang, danh vọng...hãy bỏ qua

Khi lên chức làm danh phận ông bà
Lo thể dục, rồi giữ nhà, trông trẻ...
Mong trong người luôn được vui, được khỏe
Chẳng phiền chi đến bệnh viện, đốc tờ...

Để khỏi buồn ta đọc mấy vần thơ
Hay cùng bạn mang cờ ra so ván
Đi đây đó, thăm người thân, bè bạn
Thỏa đời ta khi vui hưởng tuổi già

Biết muôn nhà với muôn cảnh cây hoa
Đời ưu ái thì ta vui đón nhận
Thôi cứ sống khỏi cần chi vướng bận
Để cho đời cứ thêm tuổi thêm vui!
- - - - -

Nguyễn Đình Cường.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: HẠNH PHÚC TUỔI GIÀ - Nguyễn Thị Khánh Hà


HẠNH PHÚC TUỔI GIÀ
Thơ Nguyễn Thị Khánh Hà

Tuổi xuân chiến trận xông pha
Góp sức giữ nước, giữ nhà bình yên
Bây giờ tuổi đã cao niên
Về xây tổ ấm giữa miền quê ta
Vững vàng như một cây đa
Điểm tựa vững chắc cho bà, cho con
Giữ tình chung thủy sắc son
Tình làng, nghĩa xóm vuông tròn trước sau
Già rồi ta dựa vào nhau
Ốm đau, bệnh tật sẽ mau đẩy lùi
Vợ chồng chia ngọt, sẻ bùi
Cháu con hiếu thảo,yên vui cửa nhà.
30/9/2018.

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: BÓNG MẸ ĐÂU ĐÂY - Hồng Soi


BÓNG MẸ ĐÂU ĐÂY

Thơ Hồng Soi


Mẹ xa rồi văng vẳng tiếng ầu ơ
Mãi vọng về trong từng giờ yên vắng
Cả đời mẹ bao đêm dài thức trắng
Ngày qua ngày vị đắng chát bờ môi

Cha của con cứ biền biệt xa xôi
Ở tận nơi tiền tiêu của Tổ quốc
Thời chiến tranh khuya về mẹ ao ước
Đất nước hòa bình thống nhất bắc nam

Ở quê nhà mẹ nước mắt chứa chan
Thời buổi khó khăn toàn ngô khoai muối trắng
Thương con đói mẹ gồng mình cố gắng
Tần tảo sớm hôm lặng lẽ quên mình

Đời mẹ nghèo nhưng cuộc sống thật vinh
Luôn giữ mình không bao giờ gục ngã
Vẹn nghĩa trọn tình ước mong cao cả
Đợi cha về chìm đắm trong yêu thương

Chờ cha hoài lệ mẹ mãi vấn vương
Ký ức hiện về con đường làng năm ấy
Đã một thời cằm tay nhau run rẩy
Ngắm trăng ngà xao xuyến chảy vào tim

Nay thu về lá rụng tím ngoài sân
Bến nước xưa vắng bóng hình lận đận
Ngồi chờ chồng hun hút tận chân mây
Mẹ xa rồi hình bóng vẫn đâu đây!
Tg: Hồng Soi

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: HẠNH PHÚC TUỔI GIÀ - Cúc Họa Mi


HẠNH PHÚC TUỔI GIÀ
Thơ Cúc Họa Mi

Tuổi già như chuối chín cây
Chỉ mong sức khỏe vui vầy cháu con
Bữa cơm nửa bát còn non
Giữa đêm thức giấc không tròn canh thâu.

Cả đời sương gió bạc mầu
Đôi tay thấm mệt dãi dầu nguồn cơn
Đã qua những sự giận hờn
Bình an trân quý đâu còn sân si.

Nhẹ nhàng vui bước ta đi
Cho lòng thư thái vân vi kiếp người
Sớm chiều tự tại ai ơi
Quây quần con cháu đưa lời dạ, thưa.

Nhà cao yến tiệc nào vừa
Nếu tâm bất ổn gió mưa bụi trần
Hãy buông bỏ bớt phân vân
Để tìm hạnh phúc duyên phần ai ơi.

Đâu cần hương phấn nửa vời......


Tác giả: CHM B2/26/9/18



Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: TUỔI GIÀ - Phan Thu Hà


TUỔI GIÀ
Thơ Phan Thu Hà

Đôi lúc băn khoăn tự hỏi
Hình như lòng đã nguội rồi
Như mùa thu về trước cửa
Thế nào lá chẳng phải rơi

Đôi lúc vẩn vơ chợt nghĩ
Mùa đông dường chớm heo may
Con tim nhuốm màu tuyết phủ
Gió thốc lạnh theo từng ngày

Đôi lúc cồn cào nỗi nhớ
Dõi về năm tháng đi qua
Vô tình gặp tờ lịch cũ
Vu vơ sương khói nhạt nhoà

Đôi lúc cô đơn ám ảnh
Chiều hôm bóng nắng xa dần
Thèm nghe tiếng cười con trẻ
Âm thầm ngóng những bước chân

Đôi lúc sống bằng quá khứ
Ngày hôm qua lại bỗng quên
Bất chợt gặp người không lạ
Nghĩ mãi chẳng nhớ được tên

Đôi lúc bật cười lẩn thẩn
Hình như ...ngọng nghịu ngôn từ
Chợt giật mình mà lẩm bẩm
Ô hay ...tuổi già đấy ư ?

Phan Thu Hà

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bình luận

Có Thể Bạn Quan Tâm ?